“Tình
nghệ sĩ” như...“lá đổ muôn chiều”
(Dân Việt) -Để “chơi cho
lịch mới là chơi/ Chơi cho đài các cho người biết tay” (thơ Nguyễn Công Trứ)
thì có lẽ chỉ nhạc sĩ Đoàn Chuẩn mới “xứng tầm” với Uy Viễn tướng công Nguyễn
Công Trứ.
Điều kiện thuận lợi để Đoàn Chuẩn có thể ăn chơi một
cách lịch sự và đài các, chính ở chỗ: chàng là con nhà giàu. Sinh năm 1924 tại
đảo Cát Hải (Hải Phòng), Đoàn Chuẩn là con trai của bà chủ hãng nước mắm Vạn
Vân nổi tiếng qua câu tục ngữ: “Dưa La, cà Láng, nem Báng, tương Bần, nước mắm
Vạn Vân, cá rô Đầm Sét”.
![]() |
Đoàn Công Tử
|
Đẹp trai, con nhà giàu, tự lái xe hơi đi học ở trường
Louis Pasteur. Dạo ấy việc một cậu ấm có xe hơi riêng đã… kinh rồi, thế mà
“Đoàn công tử” có những… 6 chiếc - trong đó có 2 chiếc hiệu Ford Frégatte và
Buick, sang hơn cả Thủ hiến Bắc kỳ.
Vậy nên chàng nổi tiếng không chỉ ở thành phố cảng Hải
Phòng mà còn vang danh tận thủ đô Hà Nội, và là “đích ngắm” của nhiều cô gái
thành thị… Ngoài cái thú chơi xe ô tô, Đoàn Chuẩn còn rất đam mê âm nhạc. Ông
học đàn guitar (Tây ban cầm) với thầy Nguyễn Thiện Tơ, học guitar Hawaien (Hạ
uy cầm) với William Chấn và học hòa âm với nhạc sĩ Tạ Phước…
Cưới vợ sớm nhưng vẫn phong tình
Tuy nhiên, “Đoàn công tử” lập gia đình khá sớm. Số là,
học cùng lớp với Đoàn Chuẩn có cô Nguyễn Thị Xuyên, nàng tuy là con nhà nghèo
nhưng rất đẹp, tính tình lại thùy mị, đằm thắm. Đoàn Chuẩn “chấm” cô này nhưng
phớt lờ như chẳng hề để ý. Ở trường lớp là vậy, nhưng về nhà lại thúc giục mẹ
“Đi hỏi cưới cô Xuyên cho con!” . Sau này, Đoàn Chuẩn phu nhân nhớ lại “cái
thuở ban đầu lưu luyến ấy” như sau: “Cái anh chàng tẩm ngẩm, tầm ngầm ấy mà ghê
thật!".
Nghe nhạc ông, lúc nào tôi
cũng ngạc nhiên: “Sao ông tài thế ?”. Mỗi bài hát là kỷ niệm một mối tình đi
qua đời ông. Đôi khi tôi cũng buồn vì ông viết tình ca tặng cho người phụ nữ
khác.
Đoàn Chuẩn cưới vợ rồi… để đó, và lao vào cuộc sống phiêu
lãng với âm nhạc, với những cuộc “tình nghệ sĩ” đầy chất lãng mạn đong đầy
trong những lời ca, tiếng nhạc mà hầu như mỗi sáng tác của ông là để viết cho
một mối tình…
Ca khúc đầu tay của Đoàn Chuẩn là Tình nghệ sĩ (1947):
“Đây khách ly hương mấy mùa vàng ấm. Nơi quán cô đơn mơ qua trùng dương…”.
Bản nhạc này được cho là viết tặng người đẹp Mai Hương
ở quán Thanh Hương, còn tác giả thì ghi chú trên bản nhạc “Viết tại hàng cà phê
T.H nơi C.T và Đ.C đều chết mệt vì cô nàng…”.
![]() |
Vợ chồng nhạc sĩ Đoàn Chuẩn
- bà Nguyễn Thị Xuyên
|
Sáng tác thứ 2 của ông là ca khúc Đường về Việt Bắc
(1948), đây là bản nhạc duy nhất ông làm tặng vợ mình khi kháng chiến chống
Pháp nổ ra, ông vào Khu Bốn công tác, còn bà phải tản cư lên Việt Bắc. Nhớ vợ
(và hình như có một chút hối hận), ông đã sáng tác bài này: “Chiều nào áo tím
nhiều quá, lòng thấy rộn ràng, nhớ người...”.
Rất lâu sau này, bà tâm sự: “Ông ấy chỉ viết một bài
cho tôi. “Chiều nay áo tím nhiều quá” là ông nhớ màu áo tím lụa Hà Đông tôi vẫn
mặc thời còn đi học. Hồi đó ông chưa lơ mơ ai cả… Ông lãng mạn và đa tình lắm.
Có vậy ông mới viết bài hát hay thế". (Tình thu ở lại - Nguyễn Quỳnh
Hương, báo Phụ Nữ Xuân 2001).
Tán gái cỡ “Công tử Bạc Liêu” cô nào chẳng… “đổ”?!
Tương truyền “Đoàn công tử” cũng đã tạo được một giai
thoại phong lưu và lãng mạn không kém gì bậc đàn anh “công tử Bạc Liêu” của
miền Nam. Số là vào những năm đầu thập niên 50 của thế kỷ trước, Hà Nội đón một
nữ ca sĩ nổi danh từ Sài Gòn ra biểu diễn ở Nhà Hát Lớn. Chàng và nàng gặp nhau
cũng vì “tình nghệ sĩ”, để rồi khi nàng rời Hà Nội mang cả trái tim của chàng
về theo.
Mặc cho “hoa đã có chủ” nhưng khi nàng về tới Sài Gòn
thì sáng nào cũng có người của cửa hàng bán hoa đến gõ cửa nhà nàng với
một bó hoa hồng lớn bọc trong giấy kiếng do một người vô danh đặt tặng. Ròng rã
suốt 3 tháng như thế. Khi sự tò mò của nàng đã tột độ thì một bức thư với lời
lẽ ân cần, nét chữ bay bướm, viết trên giấy pơ-luya xanh được gởi kèm theo bó
hoa, cuối thư là chữ ký của Đoàn Chuẩn. Hóa ra tuy ở Hà Nội nhưng chàng đã gởi
tiền vào Sài Gòn để nhờ cửa hàng hoa kia thực hiện “ý đồ”. Tán gái kiểu đó, cô
nào mà chẳng…“đổ”!
Nhưng thực ra, Đoàn Chuẩn với người ca sĩ này đã từng
“duyên nợ” từ trước. Nàng là con gái đầu lòng của một công chức hỏa xa. Kháng
chiến bùng nổ, nàng mới ở tuổi dậy thì nhưng đã phải giúp mẹ đan áo len, đánh
máy chữ để nuôi 5 người em (người cha lúc đó là Tự vệ thành đã rút ra Chợ Đại,
sau đó ông chết trong chiến khu). Cô bé có một vẻ đẹp kiêu sa và giọng hát mê
hồn.
Chính giọng hát này đã khiến Đoàn Chuẩn ngất ngây khi
chứng kiến nàng đoạt giải nhất trong cuộc thi hát do đài Pháp Á tổ chức, và dù
tuổi đã xấp xỉ “tam tuần” chàng vẫn quyết định tìm gặp nàng. Vậy là tài tử,
giai nhân cứ quấn quýt lấy nhau.
Chàng giúp nàng học nhạc, giúp nàng hát phụ diễn trước
mỗi suất chiếu phim ở các rạp hát Hà Nội, nàng đã hát rất hay những: Lá thư,
Đường về Việt Bắc, Chuyển bến… Biết bao thanh niên Hà thành mê đắm nàng nhưng
con tim non tơ ấy đã trao trọn cho chàng nghệ sĩ. Tuy nhiên, ông chú ruột của
nàng đã… thọc “lưỡi dao” vào, chia cắt cuộc tình trắc trở này (chàng đã có vợ).
Đó là những tháng ngày đau đớn, cô đơn đến xót xa của
Đoàn Chuẩn, và chàng đã sáng tác ca khúc Vàng phai mấy lá để tặng nàng (ca khúc
này mãi đến gần 50 năm sau mới được công chúng “phát hiện”): “Lá thu bay về
anh, như những cánh đời em.
Còn đâu cành hoa sim tím, dường như dệt gấm vàng son.
Lòng anh chua xót, cánh hoa vì đời anh rả rời héo tàn úa vàng vùi sâu trong
kiếp thời gian… Ai đốt Cô Tô thành vì đôi mắt giai nhân hề… Ai trót nhấp men
tình để Mỵ Cơ thương nhớ, khi khóc rồi Tiểu Nhiên còn mơ…”. Đoàn Chuẩn đem
“Vàng phai mấy lá” tặng nàng, nhưng trong đau đớn, tủi hờn vì ngang trái nàng
đã xé bỏ bản nhạc. Do đó sau này Đoàn Chuẩn đổi tựa ca khúc này thành Bài ca bị
xé, rồi… đổi nữa thành Vĩnh biệt (nhưng nhiều người vẫn thích gọi là Vàng phai
mấy lá).
Sau năm 1954 và sự ra đời ca khúc Gửi người em gái
miền Nam
Vì muốn chạy trốn mối tình vô vọng này, năm 1954 -
chia đôi đất nước, nàng đã vào Nam
và lập gia đình. Ở lại miền Bắc, Đoàn Chuẩn ngẩn ngơ như người mất hồn, và ông
viết Gửi người em gái miền Nam - một ca khúc có mùa xuân, có tết duy nhất nằm
trong "kính thưa các bản nhạc… mùa thu" của ông): "Cành hoa tim
tím bé xinh xinh báo xuân nồng.
Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng. Hà Nội
chờ đón tết, hoa chen người đi, liễu rủ mà chi. Đêm tân xuân Hồ Gươm như say
mê…. Chạnh lòng tôi nhớ tới người em…". Nàng trong mắt Đoàn Chuẩn thật
lộng lẫy, kiêu sa: “Tôi có người em gái tuổi chớm dâng hương, mắt nồng rộn ý
yêu thương. Đôi mắt em nói nhiều, tha thiết như dáng Kiều. Ôi, tình yêu… Em tôi
đi màu son trên đôi môi. Khăn san bay lả lơi trên vai ai. Trời thắm gió trăng
hiền. Hà Nội thêm dáng những nàng tiên…”.
Một điều đáng ngạc nhiên là
khi vừa viết xong bài này, người viết lang thang trên mạng thì bắt gặp trên You
Tube pps ACCEPTE MES FLEURS, với tiếng hát của nữ ca sĩ T.V, hình ảnh của Liên
Như do Trần Năng Phùng vừa mới thực hiện. Ca sĩ T.V hiện nay đã… 80 tuổi, thế
mà giọng hát của bà vẫn thật tuyệt vời qua một loạt các ca khúc: Thoi tơ (thơ
Nguyễn Bính, nhạc Đức Quỳnh), Trở về dĩ vãng (Lâm Tuyền), Nỗi lòng (Nguyễn Văn
Khánh), Bóng ngày qua (Hoàng Giác), Tống biệt (thơ Tản Đà, nhạc Võ Đức Thu)…Xin
thử vào nghe xem!
Cũng cần nói thêm, khoảng từ năm 1957, nhạc Đoàn Chuẩn
bị cấm hát ở miền Bắc, trong khi ở miền Nam thì công chúng được hát thoải mái
nhạc của bất kỳ tác giả nào, miễn sao bài hát đó không dính đến chính trị.
Riêng ca khúc trên được ngắt bớt 2 chữ “miền Nam” ở cái tựa, chỉ còn Gửi người
em gái.
Đến thập niên 1990, nhạc Đoàn Chuẩn mới được phép hát
lại trong phạm vi toàn quốc. Nhạc Đoàn Chuẩn và các nhạc sĩ cùng thời với ông
thường mang hơi hướm phương Tây, nhưng ở Gửi người em gái tác giả đã hạ một câu
lục bát rất “ngọt”: “Người đi cho dạ sao đành. Đường quen lối cũ, ân tình nghĩa
xưa?”.
Nhiều người cho rằng, nàng của những giai thoại kể
trên chính là ca sĩ T.V lừng danh một thời, hiện sống ở TP.HCM, người viết đã
may mắn được gặp và mạo muội hỏi bà có phải là nhân vật chính trong giai thoại
này. Bà cười, bảo: “Không phải đâu! Đó là ca sĩ M.L, bạn thân của tôi”.
Ca từ trong nhạc Đoàn Chuẩn hầu như có chung một quy
ước, ở đó có mùa thu, có người thiếu nữ tô quầng mắt, nét son trên đôi môi,
khép nép trong tà áo xanh, có đôi mắt như hồ thu, tóc thề xỏa trong gió… Tất cả
đều như tranh Tố nữ. Tuy nhiên, có thể nói nhạc Đoàn Chuẩn chịu ảnh hưởng bởi
lối trình tấu vuốt, lướt trên những cung quãng rộng của cây đàn Hạ uy cầm, và
đó chính là cánh cửa để Đoàn Chuẩn đi vào thế giới nhạc blue.
Ghi chú bên lề bản nhạc cũng đầy bóng giai nhân
Viết xong một bản nhạc, đang khi còn dư âm cảm xúc,
Đoàn Chuẩn thường viết vài dòng “ghi chú” trên bản nhạc để nhắc nhớ những kỷ
niệm cho riêng mình, câu nào cũng thấp thoáng bóng giai nhân, có khi là những
câu thơ, như:
“Để nhớ một kỷ niệm với V.P và M.L. Em ơi, lá có rơi
ngoài muôn ngả/ Thì chung quy cũng về đất thân yêu/ Anh phong sương mưa nắng đã
hoen nhiều/Đời nhạc sĩ có gì vui đâu em hỡi/Anh ra đi em cũng đừng chờ đợi/Mai
anh về, kia nữa hoặc chẳng bao giờ” (ghi trên Chuyển bến), hay: “Viết tại 63 Lý
Thường Kiệt và 46 Hàng Cót, Hà Nội (rạp Đại Đồng) cuối năm 1954, bước sang năm
1955. Không sao kìm nổi xúc động và nhớ vô cùng” (Lá đổ muôn chiều)…
Đã có rất nhiều người ngộ nhận dòng nhạc của Đoàn
Chuẩn là “nhạc tiền chiến”. Thực ra, giai đoạn sáng tác chính ông (1948 - 1956)
với khoảng 10 bài quen thuộc là ở trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Sau này
ông có sáng tác thêm những ca khúc như: Tâm sự, Một gói nho khô, Cánh hoa
Pensée, Phấn son, Mầu nắng có bao giờ phai đâu… nhưng không mấy phổ biến.
Nhiều người nói rằng, sở dĩ những bản nhạc sau này bị
“mất chất Đoàn Chuẩn” bởi lúc này ông không có Từ Linh ở bên cạnh. Nghiệm ra
cũng có lẽ đúng, bởi tất cả các ca khúc được sáng tác vào giai đoạn đầu
(1947-1956) đều được ký tên chung Đoàn Chuẩn - Từ Linh, hoặc “nhạc: Đoàn Chuẩn,
lời: Từ Linh. Vậy Từ Linh là ai?
Theo nhạc sĩ Phạm Duy thì Từ Linh là nhân viên thư ký
của hãng nước mắm Vạn Vân, nhạc sĩ Trần Trịnh lại cho rằng đó là người tài xế
riêng của Đoàn Chuẩn còn người viết biết được rằng Từ Linh tên thật là Hà Đình
Thâu là em của một người bạn thân của Đoàn Chuẩn. Tuy nhiên, dù Từ Linh là ai
thì vẫn chắc chắn đây là một “tri âm, tri kỷ” của Đoàn Chuẩn.
Một tình bạn son sắt, chung thủy cho đến lúc cả hai
đều khuất bóng. Không ai biết Từ Linh đã đóng góp cụ thể như thế nào vào nhạc
Đoàn Chuẩn nhưng chắc chắn là Từ Linh đã có đọc, có góp ý, và có thể đã sửa lời
hoặc đặt lời cho ca khúc của Đoàn Chuẩn được thăng hoa hơn… Nhưng cũng có những
ca khúc người ta dám chắc mười mươi là chỉ một mình Đoàn Chuẩn sáng tác nhưng
vẫn được tác giả ký tên Đoàn Chuẩn - Từ Linh một cách trân trọng.
Sau 1954, Từ Linh di cư vào Nam còn Đoàn Chuẩn vẫn neo mình ở
căn nhà số 9 Cao Bá Quát - Hà Nội. Sau này, ở miền Nam in lại những ca khúc của cặp
đôi này nhưng chỉ còn ghi tên Từ Linh (chúng tôi hiện đang giữ những bản nhạc
chỉ ghi tên Từ Linh). Ngoài ra cũng có bản ghi tên đầy đủ cả hai.
Điều này cũng thông cảm được vì Đoàn Chuẩn đang sống
tại miền Bắc khi hai miền còn chia cách, nên nhà xuất bản không muốn liên lụy.
Từ Linh mất tại Sài Gòn năm 1992. Còn Đoàn Chuẩn cũng đã ra đi trong vòng tay
của người vợ suốt đời chịu đựng cái tính hào hoa của ông vào ngày 15.11.2001.
Theo Dòng Đời


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét