Tạo & Âm Nhạc
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng
Nguyễn Trọng Tạo: Hiện sinh pha nỗi hoài nhớ yên lành
|
QUANG HẢI
(VietNamNet) – Với Nguyễn Trọng Tạo,
phong vị trữ tình chưa đến mức lẳng lơ nên rất may nó cũng chưa đánh
thức được bản năng gốc đáng sợ nhưng nó khơi dậy trong ta niềm sung
sướng pha lẫn nỗi hoài nhớ về những quá vãng êm đềm đẹp đẽ và sâu lắng
thiết tha…
Nói đến Nguyễn Trọng Tạo là người ta nhớ ngay đến một
nhà thơ, một nhà báo, một kẻ lãng du không bến đỗ nhưng ít ai nhớ đến
một Nguyễn Trọng Tạo với những ca khúc khá trong sáng.
Cũng như đa số các nhạc sĩ cùng thời, Nguyễn Trọng
Tạo sáng tác bằng cảm hứng bản năng, bằng nguồn sữa dân ca không bao giờ
cạn. Người ta nhớ đến một Làng quan họ thấm đẫm chất trữ tình với chiếc
nón quai thao, cơn gió, bờ tre, vầng trăng, câu hát gọi bạn vv… rất
khác với làng quan họ của nhạc sĩ Phó Đức Phương.
Cảm xúc về quê hương, về ngôi làng ám ảnh
Nguyễn Trọng Tạo đến mức anh sáng tác một loạt những ca khúc như: Cảm
xúc biển quê, Chèo thuyền trên sông Bùng, Đôi mắt đò ngang, Làng tôi bên
dòng Ô Lâu, Khúc hát sông quê vv…
Có lẽ anh là nhà thơ yêu thích kinh Thi, thơ Đường nên phần ca từ rất
được anh chú trọng, được anh trau chuốt tỉ mỉ như nét vẽ trên tranh
thuỷ mặc. Sự khác biệt thể hiện ở chỗ cùng là làng tôi nhưng với Nguyễn
Trọng Tạo phải là một cái làng cụ thể, gắn bó máu thịt với hồi ức tuổi
thơ như ngôi làng quan họ có con sông Cầu âu yếm ôm “ngang lưng làng
quan họ xanh xanh…”. Với Nguyễn Trọng Tạo, phong vị trữ tình chưa đến
mức lẳng lơ nên rất may nó cũng chưa đánh thức được bản năng gốc đáng sợ
nhưng nó khơi dậy trong ta niềm sung sướng pha lẫn nỗi hoài nhớ về
những kỷ niệm êm đềm đẹp đẽ và sâu lắng.![]()
Cùng Nguyễn Đình Chính, Bích Việt – 1979
![]()
Trong CD Tình khúc 4 mùa,
chỉ với 12 ca khúc nhưng Nguyễn Trọng Tạo đã cho thấy sự giao hoà giữa
yếu tố lãng mạn mang đậm chất dân dã với nỗi buồn chiêm nghiệm cá nhân
trước dòng đời vô cùng vô tận.Phận người, phận dế, bài ca của loài dế
trong đêm trăng, suy nghiệm của con người trong đêm vắng mới buồn làm
sao, đẹp làm sao!
Cảm nhận về nỗi ngang trái trong tình yêu, tình đời
về những tai hoạ ẩn giấu ngay dưới mỗi bước chân buồn bã của lữ khách cô
đơn khiến anh viết nên những lời như khóc trong ca khúc Vầng mây bất hạnh.
Niềm vui và nỗi đau, hạnh phúc và bất hạnh, sáng và tối,… cùng vật lộn
trong tâm hồn của mỗi con người mang bản chất nhị nguyên, và Nguyễn
Trọng Tạo đã nghe được tiếng động từ cuộc giao tranh ấy nên các ca khúc
của anh vừa có tính hiện sinh vừa có nỗi khắc khoải hoài nhớ vẻ đẹp yên
lành cổ kính.
|



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét