Nguyện ước của vua Lý Thái Tổ ( Phạm Xuân Nguyên )
Tôi
đang ở Hà Nội những ngày đại lễ mừng ngàn năm định đô Thăng Long. Tiết
cuối thu trời thương người, thương lịch sử, cho thủ đô một không khí se
lạnh buổi mai, mát mẻ buổi ngày, heo may buổi chiều, phiêu diêu buổi
tối, để tưng bừng diễn ra những hoạt động múa hát kỷ niệm tụ hội đông
người xa gần về tham dự, chia vui, nhìn ngắm. Hà Nội đỏ sắc cờ hoa.
Thăng Long êm ả Hồng Hà. Hồ Gươm thành tâm điểm cho cháu con về bên Lý
Thái Tổ dâng hương hoa, tỏ lòng thành kính, soi bóng nước rùa vàng, nô
nức chen chúc nghìn năm có một. Ai ai cũng như đắm chìm trong một trời
thu quyến rũ say người, rất nhẹ nhàng, rất nên thơ. Trời khi bừng lên
nắng vàng mỏng manh, dịu nhẹ, khi âm u, phơ phất hạt mưa. Gió khi trút
mạnh rung cây, khi nhè nhẹ mơn man da thịt. Cảnh thiên nhiên ấy, phố
phường lung linh ấy, phập phồng hơi thở nghìn năm ấy, người đi hội đi lễ
như cuốn say, như ngất ngây. Mưa ở cuối trời xa, mây ở cuối trời xa,
chỉ là thêm dư vị nồng say cho những cảnh sắc, những cuộc vui ở hồ Gươm,
hồ Tây. "Thành phố trong mưa, hoa rắc trên đầu. Hoa mưa nở từng bông
trên mái tóc", lãng mạn, tình tứ biết bao, người nắm tay người đi trong
lễ hội, anh dắt em đi trong mưa lây phây. Mấy ai hay, mây ấy nặng mưa,
mưa ấy đang nặng hạt ở miền Trung.
Tôi
đến bên chân tượng Lý Thái Tổ, đọc bài Chiếu dời đô bằng ba thứ tiếng
Hán, Việt, Anh. Vị vua 36 tuổi khi quyết định chuyển đô từ Hoa Lư về Đại
La, đã căn cứ vào nhiều lý do địa chính trị. Nào đó là nơi "ở giữa khu
vực trời đất, được thế rồng chầu hổ phục. Nào đó là "nơi thắng địa, chỗ
tụ hội quan yếu của bốn phương". Nào đó là "nơi thượng đô kinh sư mãi
muôn đời". Lý do nào cũng quan yếu. Nhưng giữa tiết thu này ở Hà Nội,
sau ngàn năm bản Chiếu dời đô được tuyên cáo giữa triều đình nhà Lý mới
lập nên khi ấy ở Hoa Lư, tôi chú ý đến một lý do vị vua sáng lập triều
đại mở đầu nền tự chủ dài lâu của quốc gia Đại Việt nêu lên: ấy là Người chọn Đại La làm kinh đô mới vì "vùng
này mặt đất rộng mà bằng phẳng, thế đất cao mà sáng sủa, dân cư không
khổ thấp trũng tối tăm, muôn vật hết sức tươi tốt phồn thịnh." Tôi dừng lại hồi lâu nhìn mãi mấy chữ "dân cư không khổ thấp trũng tối tăm".
Trong nguyên bản Chiếu dời đô chữ Hán mấy chữ này viết là "dân cư miệt
hôn điếm chi khốn", có người dịch khác là "dân cư không bị ngập chìm tối
tăm khổ sở". Vâng, vùng đất Lý Thái Tổ quyết định chuyển đô từ rừng núi
về đồng bằng, là nơi không bị ngập lụt, để cho dân chúng không bị đắm
chìm trong làn nước lũ, được thảnh thơi vui sống, an cư lạc nghiệp. Kinh
đô là phải vậy, và cả nước là phải vậy. Người đã dong thuyền từ Hoa Lư
về Đại La và rồng đã bay lên trong tâm thức Người, trong nguyện ước
Người, rồng bay lên khỏi nước, dân chúng thoát khỏi ngập chìm nước, quốc
gia cất mình vượt ra khỏi nước. Từ đó nên Thăng Long. Thăng Long ngày
ấy đã một dải từ châu thổ sông Hồng đến châu Hoan, châu Ái.
Hoan
Ái giờ đây đang mưa, mưa to. Tôi đi trên phố phường thủ đô se lạnh khí
thu choàng một màn sương mỏng xuống ngàn năm kinh thành mà ngỡ chân mình
lạnh trong dòng nước lũ đang dâng cao trên các triền sông quê mình,
đang cô lập những xóm thôn, mái nhà quê mình. Hoan Ái là phên dậu của
nước Đại Việt xưa. Thăng Long nay nghìn tuổi, phên dậu xưa đang bị mưa
lũ hoành hành. Phên dậu vẫn căng sức chống đỡ, vẫn vững vàng cho kinh
thành an khang, thịnh vượng, cho đất nước mãi vẹn nguyên. Thương về miền
Trung, tôi biết, có bao người đang cùng tôi vui hưởng đại lễ trên các
ngả đường Hà Nội hôm nay không quên, không làm ngơ trước cảnh đồng bào
mình đang bị thiên tai đe dọa mạng sống. Tôi tin, thương về miền Trung
năm nào cũng lụt lội, bão giông, người người từ khắp nước về Hà Nội dịp
ngàn năm này, đến cúi mình trước tượng đài vua Lý Thái Tổ, sẽ đọc thấu
nguyện ước của Người: làm sao cho dân không bị ngập chìm.
"Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa",
thoảng trong những tiếng ca hát về Thăng Long - Hà Nội, giữa bài "Hà
Nội mùa thu" của Trịnh Công Sơn, tôi lại nghe vẳng cả lời ca này của
người nhạc sĩ tài hoa, như một nhắc thầm, như một nỗi niềm, lúc này cho
tôi, cho những người không quen tôi, nhưng đang cùng tôi sống một ngàn
năm kinh đô hôm qua và hôm nay, giữa lúc mưa vẫn mưa đổ như trút xuống
miền Trung quê tôi.
Hà Nội 6.10.2010
Người post : TQS, 25/6/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét