Uống rượu ngon như vui cùng người đẹp
Chiều nay được người bạn mời đi uống. Về đến nhà, nhớ tủ rượu
của Văn Nam Đắc Lắc, tranh thủ viết vài dòng về rượu. Vì có hơi men nên
có thể viết chưa được chuẩn.
Là bậc thầy về uống rượu, đầu tiên phải chọn khung cảnh uống, bạn uống, mồi uống và tất nhiên là loại rượu uống. Chúng ta là
người phàm tục ( không thể uống một cách văn hóa và phong độ như người
xưa ) nên chỉ có thể uống một cách từ tốn, nho nhả. Quan trọng nhất là rượu
phải ngon. Có rượu ngon, bạn hiền, mồi ngon, chén đẹp ... thì việc sau
đó là uống một cách thoải mái. Hoàn mĩ hơn nữa là có một mĩ nhân bên
cạnh với bàn tay ngọc ngà, miệng thốt ra những lời như chim oanh,
thỉnh thoảng lại rót rượu vào trong chén cho ta.
Khi nhâm nhi chén rượu, rượu trước
mặt không phải là rượu mà là đàn bà, rượu ngon chính là mĩ nhân. Khi
chưa mở bình, người uống quan sát màu sắc của rượu giống như khi vuốt
ve làn da của mĩ nhân. Khi mở nắp bình ta hít mùi thơm của rượu giống
như hít mùi thơm từ da thịt mĩ nhân. Khi ngụm rượu đầu tiên chạm vào môi giống như khi ta đặt môi lên đôi môi thơm ngát của mĩ nhân...rồi chìm vào
tiên cảnh. Không phải rượu làm người say mà người đã tự
say, như được tắm gió xuân, đi trong mưa xuân. Khi đạt tới ranh giới nầy
thì quá trình uống sẽ trở thành quá trình giao lưu cùng mĩ nhân. Có cả
sự giao lưu về tinh thần và có cả sự giao lưu về thể xác, tất nhiên quan
trọng hơn vẫn là sự giao lưu về tinh thần.
Mỗi bình rượu đều có sự tôn nghiêm của nó. Chỉ có thể tôn trọng nó
mà không được làm nhục nó. Chỉ có thể thưởng thức nó mà không thể bán rẻ
nó. Khi ta nâng chén rượu dưới ánh đèn lấp lánh, rượu trong
ly sóng sánh như ánh ngọc, thì lúc ấy giống như ta nhìn thấy một mĩ nhân
áo quần lộng lẫy đang từ từ tiến đến, lòng ta sẽ như bầu trời trong
xanh không chút gợn và tâm hồn ta sẽ thành khẩn như một đứa con của
Chúa. Hãy cảm ơn Thượng đế, chính Người đã ban cho chúng ta thứ chất
lỏng cao quý đó cũng như việc Người đã ban tặng những phụ nữ cho đàn
ông chúng ta.
Trà như ẩn sĩ, rượu như hào sĩ. Rượu để kết bạn, trà để hưởng tĩnh.
Trong cuộc lễ, uống nên khoan thai. Trong cuộc họp bạn, uống nên nhã.
Mùa xuân, uống ở trước sân. Mùa hè, uống ở ngoại ô . Mùa thu, uống ở trong thuyền. Mùa đông, uống ở trong nhà. Ban
đêm, uống dưới bóng trăng...(Lâm Ngữ Đường)
Cầu mong có một ngày được như Cao Bá Quát:
"Uống rượu say về không cần kẻ đỡ
Mặt sông khói trúc mơ hồ xa
Thì thầm bước tới hoa sen hỏi
Có đỏ cho bằng mặt rượu ta"
( TQS , ngày 12 tháng 5 năm 2012 )
7 nhận xét:
- À, mãi nói chuyện quên xưng danh. Nhận xét vừa rồi là của NVN. Nhân tiện thông báo hiện tại mình có rất nhiều rượu. Các bạn lên BMT mình sẽ mời uống như cách TQS nói và sau đó sẽ mời tiếp như cách NVN vừa than thở.Trả lời
- Rượu và uống rượu là đề tài muôn thuở mặc khách tao nhân, là niềm vui và nỗi buồn của thập loại chúng sinh. Từ khi loài người phát hiện ra cái thứ nước tê tê - say say thì rượu đã trở thành văn hóa đặc dị trong đời sống con người. Nếu như trà được người Nhật nâng lên thành văn hóa trong khoảng vài trăm năm trở lại, thì rượu được tôn thờ thành quốc ẩm của rất nhiều nền văn hóa khác nhau trong nhiều ngàn năm như một lẽ tự nhiên.Trả lời
Ví rượu ngon như người đẹp cũng bởi suy cho cùng cả hai có sự tương đồng một cách kỳ lạ rất khó lý giải rạch ròi. Tùy cái cách thưởng thức, chiếm hữu và hưởng thụ mà con người trở thành phàm phu, tục tử hay được xếp vào hàng chính nhân quân tử.
Cách hành xử với rượu và phụ nữ là câu chuyện không có hồi kết. Từ quân tử một người bỗng thành kẻ tiểu nhân bởi đàn bà; Tao nhân biến thành tục tử do chuốc quá nhiều rượu.
Khoảng cách giữa thiên đàng và địa ngục hình như không tồn tại bởi rượu và đàn bà. Người đàn ông bản lĩnh sẽ tìm thấy lối đi cho mình trong mê cung huyễn hoặc này và ngược lại ta rất dễ đắm chìm trong vũng tối cuộc đời.
Xin được tản mạn thêm đôi chút về đề tài mà TQS đã nêu ra. Theo mình S nên chỉnh lý là Mùa hè uống ở trên núi, vì bọn mình hẹn gặp nhau tại Bà nà mà. ĐTD - Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng cạnTrả lời
Buồn như ly rượu cạn không còn rượu để say
Buồn như trong chiều nay hai đứa không gặp mặt
Buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui
Đôi ta như bước trên đỉnh sầu.....
TQS, ĐTD ơi, tiếp theo đoạn này là sao hè, nếu còn thức thì nhắc dùm một chút, quên mất rồi.
Mình không thuộc bài nầy nhưng nghe ĐTDũng nhắc đến câu "bao lâu ân ái chưa đậm màu "thì mình mừng cho những người như vậy. Cuộc đời có những cái không có, không được hóa ra lại hay.Có khi đói thì sống còn no thì chết.Ví dụ như ái tình.Người ta háo hức bao nhiêu khi đói thì cũng mệt mỏi bấy nhiêu khi no.Bạn có đồng ý như vậy không ? (TQS)Trả lời
Nói đến uống rượu, mình nhớ lời khuyên của TTT, nhưng thông cảm đi T ơi, chắc chưa bỏ được ngay, mình sẽ cố gắng.