Chiều nay trời mưa to. Mình chép lại một bài thơ của Thôi Hộ ( đời Đường ):
-Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.
(Năm xưa cũng ngày này, tại cổng nhà này ( nàng đứng dưới cây hoa đào ) gương mặt phản chiếu màu hồng của hoa đào, người ấy không biết bây giờ đã đi đâu rồi, trong khi hoa đào vẫn cười với gió mùa xuân y hệt như năm ngoái ).
-Hãy cho hết những gì bạn nhận được. Và hãy lắng nghe tiếng gọi của lòng thương xót. Đừng nghĩ rằng cái ít ỏi bạn cho đi là to lớn và cái to lớn bạn nhận được là ít ỏi.
( Phoebe Vary )
-Gíao lý vô thượng của Phật chỉ có thể hiểu khi đã trãi qua một thời gian dài cần khổ, nhẫn cái khó nhẫn, hành cái khó hành. Những người tri và đức thấp kém mà lòng thì khinh mạn, đâu có thể ghé mắt trông vào chân thừa của đạo Phật ; chỉ luống công cần khổ mà thôi.
( Trang 36, Tu tập công án, Thiền luận, quyển trung, Daisetz Teitaro Suzuki )
-Mỗi con người mang trong mình một thế giới được tạo ra từ tất cả những gì anh ta đã nhìn thấy và đã yêu, nơi anh ta không ngừng quay trở về, kể cả lúc anh ta đang rong ruổi và tựa như đang trú ngụ ở một thế giới xa lạ.
( Chataubriand , nhà văn Pháp. Đọc và trích ngày 17 tháng 10 năm 2010 ).
-Đã không chịu sống cúi luồn
Ai còn so đọ thiệt hơn đường đời
Đã lầm một kiếp làm người
Thì đi cho hết trận cười bể dâu...
( Hoàng Bình Trọng. Đọc và trích ngày 7 tháng 11 năm 2010 )
TQS chép vào Blog ngày 22 tháng 6 năm 2012.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét