25 thg 6, 2012

-Ta đi nhưng biết về đâu chứ
Đã dấy phong yên khắp bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !  ( Uống say rồi gọi thế nhân ơi ! )
    ( Hành phương nam,  Nguyễn Bính)


-Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà
    ( Phạm Hữu Quang, Cần Thơ )


-Giang hồ trốn vợ đi phiêu bạt
Đời đục lòng ta vẫn trắng tinh...


-Cuộc tàn quán vắng thương tóc bạc
 Gái đẹp ngồi bên nhớ vợ già
...
  Hiền sĩ ơi tuyệt đỉnh một tiếng " khà "
     ( Trần Vạn Giả )

-Liên hoa trì thượng đa nhân kiến
Ngọc ẩn sa trung thiểu  khách tri
 ( Sen trên mặt hồ thì nhiều người biết
 Ngọc ẩn trong cát mấy ai hay )

- Về đi em chợ chiều sắp vãn
 Nhớ mua cho anh một góc nhân tình
 Non nước cách xa bạn bè lận đận
 Anh nằm đây trò chuyện với riêng mình
                       ( Thu Bồn )

- Thập tải luân giao cầu cổ kiếm
  Nhất sinh đê thủ bái mai hoa
                  ( Cao Bá Quát )
 ( Mười năm xuôi ngược giao du quyết tìm thanh gươm cổ
  Suốt đời chỉ biết cúi đầu trước hoa mai mà thôi )

-Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm
         ( Lê Bá Dương )


 -Nhất áp xuân giao vạn lí tình
Đoạn trường phương thảo đoạn trường oanh
Nguyện hương song lệ đề vi vũ
Minh nhật lưu quân bất xuất thành.
   ( Trần Mỹ Dung- Trung Hoa cổ, người yêu của  Phan Trung ).

Ngọc Liên dịch:
-Một chén xuân đưa vạn dặm tình
Não màu cỏ biếc não lời oanh
Xin đem dòng lệ làm mưa nhỏ
Mai sáng bên đường níu bước anh.

-Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đổ
Để nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa
                  ( Hồ Zếnh )

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé
Tôi sẽ trách- cố nhiên- nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về;
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở...

- Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng qua đường cho khỏi ngã.
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi
Và cơn bão lòng ta thổi mãi
             ( Tế Hanh )

- Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá ,
Lão tùng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa tận lạc,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
        ( Mãn Giác thiền sư )

Xuân qua trăm hoa rụng
Xuân lại nở trăm hoa
Trước mắt sự đời thoảng,
Trên đầu hiện tuổi già.
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Ngoài sân đêm trước một cành mơ.
  ( Hồ Xuân Hãn dịch )

   Trương Quang Sửu chép lại từ các sách đã đọc...
      ngày 26 tháng 6 năm 2012.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét