Gã ăn mày thi sĩ ( Tác giả: Nguyễn Quang Lập)
Hè năm 2002, mình đến Hội văn nghệ Quảng Bình thăm cái Huế, thủ qủi- văn thư của Hội. Hồi ở Huế, nó làm thủ quỉ- văn thư của Hội văn nghệ Bình Trị Thiên, anh em đồng hương đồng khói rất qúi mến nhau, coi nhau như anh em. Khi nào nhậu kẹt tiền mình đều a lô cho nó, trăm lần như một nó đều lén lấy tiền Hội đem ra cho mình mượn. Quán rựợu chị Phước phía sau Hội, mình nhậu kí nợ ở đó thường xuyên, lâu lâu không thấy mình trả nợ, chị Phước chẳng thèm hỏi mình, cứ hỏi cái Huế là nó đưa liền. Anh em chí thiết như thế nên khi nào về Đồng Hới, người đầu tiên mình tới thăm là nó.
Hôm đó
mình đến Hội Văn nghệ Quảng Bình, cái Huế đang bận đánh máy công văn,
nói anh ngồi đó chờ em chút. Mình ngồi đợi, thấy tập hồ sơ xin kết nạp
vào Hội bèn lấy xem qua. Chợt thấy cái tên Dương Ánh Dương, ông này thì
mình biết, làm thơ cùng thời với mình. Chưa gặp ông nhưng đọc thơ ông
nhiều, đa số đăng trên báo địa phương, nói như thằng Vinh ( Nguyễn Quang
Vinh) thơ Dương Ánh Dương đèm đẹp đường được ở đâu cũng có nhưng ở
Quảng Bình thì thuộc diện quí hiếm. Nghe nói ông vừa đoạt giải nhất cuộc
thi thơ hai năm của Hội văn nghệ Quảng Bình. Thế là khá rồi.
Lật hồ sơ
Dương Ánh Dương, thấy ông ghi thế này: Họ và tên: Dương Thân Mật. Sinh
năm 1950. Bút danh: Dương Ánh Dương. Nghề nghiệp: ăn mày …Mình bật cười.
Mấy ông văn nghệ sĩ chỗ nào cũng tếu táo được. Hồ sơ lý lịch là chuyện
nghiêm túc, các ông vẫn đùa như thường. Mục Đã đi nước ngoài lần nào chưa anh Lê Văn Thảo trả lời : dễ gì! Mục Chức vụ cao nhất đã kinh qua anh Đỗ Chu trả lời: Đàn anh Hữu Thỉnh. Vui nhất là Mục Quá trình tham gia cách mạng. Thằng
Trung Dũng sinh sau đẻ muộn, lớn lên đã hết chiến tranh, suốt ngày chỉ
đi học và vẽ, chẳng làm gì tốt cho cách mạng. Không biết ghi thế nào,
nó ghi: Ngày Bác Hồ mất, gia đình có tổ chức khóc Bác. Hi hi.
Té ra
không phải, Dương Ánh Dương không đùa, anh hành nghề ăn mày đã mấy chục
năm rồi. Thằng Vinh nói oa chà, chuyện ông này đúng là một bi kịch rất
đặc biệt. Vinh khoa chân múa tay kể, nói ông này xuất thân là giáo
viên cấp 3. Năm 1975 đói quả bỏ dạy đem vợ vào Sài Gòn kiếm sống. Chưa
đầy năm thì vợ bỏ anh theo bạn vượt biên. Buồn chán anh tìm về một làng
chài ở Nhà Trang làm thuê kiếm ăn qua ngày, làm được đồng nào thả vào hũ
rượu đồng đó. Ngày đi đánh cá thuê, vá lưới thuê, xẻ mực thuê… tối về
uống rượu làm thơ đọc thơ giải khuây. Có người thương lấy làm chồng,
sinh được đứa con, vợ chồng sống đắp đổi qua ngày tạm gọi là hạnh phúc.
Không ngờ anh đi tàu đánh cá, luýnh quýnh thế nào đó bị ngã cuốn vào
chân vịt, gãy chân tay, chấn thương sọ não bán thân bất toại, nằm liệt
giường hai năm. Sau vài năm ra sức chạy chữa cho anh, nợ nần chồng chất,
bà vợ thấy cùng đường đành ôm con bỏ đi. Anh phải lê lết ăn mày từ đó.
Có lẽ ở
nước ta không ông nhà thơ nào xách bị đi ăn mày như Dương Ánh Dương.
Ngày lê lết xách bị đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đêm về chui gầm cầu uống
rượu làm thơ. Dân trú ngụ gầm cầu có một cô tên là Thị Chuỗm cũng dân
Quảng Bình, đêm đêm nghe anh ngâm nga thơ phú thấy hay hay. Lúc đầu nằm
xa xa, sau dịch lại gần gần, dịch lại nữa dịch lại nữa… và trở thành vợ
anh từ khi nào không biết.
Họ
kéo nhau về quê, dựng cái lều trên bãi cát làng Thị Chuỗm, sinh được
hai đứa con. Chị buôn hàng vặt ở chợ quê, anh xách bị rời làng ăn xin,
cứ vài tháng lại về nhà một lần. Người làng rất quí anh vì anh là nhà
thơ, cả làng không ai làm thơ được như anh. Họ kháo nhau, nói ông này
ghê lắm, thơ được đăng ở tạp chí Nhật Lệ, tờ báo của văn nghệ sĩ tỉnh không phải chuyện đùa, nhiều bài còn đăng ở báo Quảng Bình, báo
Đảng hẳn hoi, kinh. Hi hi. Chẳng ai gọi anh là thằng ăn mày, hết thảy
dân làng gọi anh là ông đi tìm họa may. Chả là anh có câu thơ: Tôi đành xách gói ra đi/ để họa may gặp những gì họa may… Nhà thơ ai lại đi ăn mày, họ đi trắc nghiệm xem cuộc đời xúi quẩy may mắn làm sao thôi mà, hi hi.
Mỗi lần
anh xách bị về làng, dân làng hồ hởi đón anh như nhà thơ tỉnh về làng
vậy, người lớn có rượu, trẻ con có kẹo, tíu ta tíu tít rất vui. Trong
khi anh ngồi uống rượu đọc thơ ngoài sân, Thị Chuỗm xổ mớ tiền lẻ trong
bị ra đếm rồi le te đem tiền đi trả nợ. Hai đứa con anh cứ đinh ninh ba
mình đi công tác về phép, chắc là làm to trên tỉnh, nếu không tại sao
anh về dân làng kéo đến thăm hỏi đông thế. Hi hi.Mình bảo thằng Vinh,
nói khi nào Vinh về làng ông ăn mày thi sĩ cho tôi đi với. Thằng Vinh
nói ông ấy xã Hải Ninh huyện Quảng Ninh, phải lội bộ cả chục cây số cát,
chân cẳng anh thế không đi được đâu. Mình nhắc với cái Huế, nói khi nào
ông Ánh Dương đến Hội thì em ới anh nhé, anh muốn gặp ông này một lần
xem sao. Sáng sau mình Huế chạy tới báo tin, nói Ánh Dương đang ăn xin ở
Đồng Hới, tối ngủ ở Cầu Dài.
Tối mình
mò tới liền. Ánh Dương đang nằm ngủ trong hốc cầu tối thui, chỉ có một
chiếc chiếu rách, chẳng chăn màn gì. Nghe mình gọi, anh lồm cồm bò dậy,
nói ai đó ai đó. Minh xưng tên, anh chụp lấy hai tay mình reo to, nói a
Nguyễn Quang Lập- Tiếng Lục Lạc! Anh lấy cái nến nhỏ bằng ngón tay út,
cháy gần hết chỉ còn chừng hai đốt, nói không mấy khi có khách phải đèn
đóm cho đàng hoàng chơ. Rồi anh lôi trong bị ra chai nhựa Lavie lắc lắc,
nói rượu đây rượu đây, may quá chiều ni tui vừa đổ thêm hai nghìn cho
đầy be.
Mình rủ
anh ra quán nhậu chơi, anh lắc đầu, nói quán xá không phải chỗ của ăn
mày. Lỡ người thấy mình ăn nhậu lại nghĩ mình đi lừa người ta lấy tiền,
ai còn cho mình nữa? Anh lật nắp chai rót rượu, đưa cho mình, nói tui
biết anh uống đủ loại rượu sang, ngồi với đủ loại khách sang, chừ ngồi
với ăn mày, uống rượu ăn mày coi thử cảm giác ra răng. Mình uống với anh
hết chừng nửa chai, nói sao anh không nghĩ kế gì kiếm sống, què quặt
mà lang thang rày đây mai đó cực lắm. Anh cười hì hì, nói có cả ngàn
người nói như anh rồi đó. Kể ra dựng quán rượu nhỏ bán chơi cũng kiếm
sống được qua ngày, nhưng ngồi một chỗ răng làm thơ được. Tui nghiện đi
tìm cảm giác rồi, không bỏ được. Nếu bỏ ăn mày thì thơ cũng tịt luôn.
Mình
gật gù, nói anh tìm cảm giác chi nói nghe coi. Anh uống một nắp rượu,
nói cảm giác bị thương hại, bị ghê tởm, bị khinh bỉ, bị làm nhục… đủ
hết, vui lắm. Anh uống một nắp rượu, khà một tiếng rõ to, nói anh biết
kiếp ăn mày sợ nhất là gì không? Mình nói là gặp bạn bè. Anh lắc đầu xua
tay, nói không không, bạn bè chúng nó lánh mình hết, mình có gặp đâu mà
sợ. Mình nói cảm giác gặp người yêu cũ. Anh lại lắc đầu xua tay, nói
cũng không. Đa số các nàng thấy mình đều đánh mặt làm ngơ, coi như không
hề quen biết. Mình cười, nói thế thì chịu.
Anh uống
thêm vài nắp rượu, chùi mép nhìn mình rất lâu, nói tui nói ri anh có tin
không, sợ nhất là gặp người quá tốt. Khi mô gặp một người ngày mô cũng
tìm mình cho tiền, ngày một nhiều hơn là mình phải bỏ trốn người đó,
thậm chí muốn bỏ nghề ăn mày. Ăn mày cậy vào lòng tốt của thiên hạ chứ
không phải lợi dụng lòng tốt thiên hạ, đó là nguyên tắc ăn mày. Ai vi
phạm điều đó thì kẻ đó không phải ăn mày chuyên nghiệp.
Mình bật
cười vì cái nguyên tắc ăn mày của anh, nói thế thì dưới gầm trời này
toàn ăn mày nghiệp dư, chỉ có Dương Ánh Dương mới là ăn mày chuyên
nghiệp. Anh ngửa cổ cười kha kha kha, nói đúng đúng đúng, bởi vì Dương
Ánh Dương là thi sĩ. Rồi anh rung đùi đọc câu thơ: Tôi đành xách gói ra đi. để họa may gặp những gì họa may… Ăn mày thi sĩ là như rứa đó, đi kiếm họa may, chỉ kiếm họa may thôi Nguyễn Quang Lập à, thiệt đo thiệt đo.
Hôm qua
chợt nhớ đến anh, gọi điện cho thằng Vinh, nói Dương Ánh Dương dạo này
thế nào rồi? Thằng Vinh nói chết rồi. Mình ngạc nhiên nói ôi, sao thế?
Vinh nói em cũng không rõ lắm, chắc là đời hết họa may.
Người giới thiệu: TQS (ngày 2 tháng 6 năm 2012 )
Người giới thiệu: TQS (ngày 2 tháng 6 năm 2012 )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét