Cánh đồng bất tận, tôi đã thấy ( Phạm Xuân Nguyên )

Ảnh trên: Cánh đồng trong phim
Ảnh dưới: Diễn viên Dustin Nguyễn, vai ông bố (trái); nhà văn Nguyễn Ngọc Tư (phải)
Thấy bằng mắt, trên màn ảnh, từ cái nhìn của đạo diễn và các diễn viên của bộ phim cùng tên. Khi truyện "Cánh đồng bất tận" của Nguyễn Ngọc Tư xuất hiện, lập tức mỗi người đọc bị ngấm con chữ, bị nhiễm hơi văn của tác giả đến thành bị ám ảnh cánh đồng. Những cánh đồng bao la có thực ở miền Tây Nam Bộ. Những cánh đồng đời người bất tận khổ đau, tuyệt vọng và hy vọng. Đọc truyện ai cũng thầm mong, thầm ước: giá mà, giá như, truyện được làm phim, con chữ được biến thành hình ảnh. Ước vậy, mong vậy, nhưng cũng lại lo: khi biến thành những hình ảnh cụ thể diễn ra trước mắt nhìn, liệu cái phập phồng, cái sâu xa của con chữ có bị tênh hênh ra, có bị phẳng dẹt đi không. Cho nên dễ hiểu là bao nhiêu phấp phỏng hồi hộp e ngại chờ đón từ khi "Cánh đồng bất tận" truyện được mua bản quyền để làm "Cánh đồng bất tận" phim, rồi đến khi phim bắt đầu khởi quay, rồi lại đến khi phim đi chiếu ở nước ngoài trước, trong khuôn khổ Liên hoan phim Pusan (Hàn Quốc), rồi lại lại đến khi nghe tin phim sẽ chiếu ở Hà Nội, trong khuôn khổ Liên hoan phim quốc tế Việt Nam lần thứ nhất, nhưng không dự thi. Và tối 20/10/2010, tôi, và nhiều người, đã được thấy một cánh đồng bất tận. Nhiều cảm xúc đã vỡ òa.
Một
người Việt ở Mỹ gọi điện về hỏi tôi ba điều quanh bộ phim. Thứ nhất,
anh hỏi, phim có theo sát truyện không. Tôi trả lời anh, phim theo sát
truyện, giữ đúng các nhân vật, theo sát các sự kiện, tình tiết trong tác
phẩm của Ngọc Tư. Cố nhiên, có những thay đổi, sai khác chỗ này chỗ kia
giữa phim và truyện, điều không thể tránh khỏi, do đặc trưng của hai
loại hình, do ý đồ đạo diễn, do cả sự duyệt phim nữa. Phim theo sát
truyện ngay vào đầu khiến có lúc người xem thoáng lo cho một tác phẩm
điện ảnh. Nhưng nỗi lo chỉ ở nửa đầu phim, càng dần về sau phim càng tạo
được không khí điện ảnh cho truyện. Tôi vốn hay có tính so đo, đối
chiếu khi xem một bộ phim làm từ, làm theo một tác phẩm văn học. Có
những phim chỉ là minh họa cho truyện. Có những phim chưa thành tác phẩm
điện ảnh. Ở phim CĐBT, nửa sau, tôi như quên mất truyện, tâm trạng và
cảm xúc bị đẩy căng đẩy tới qua từng trường đoạn phim, cho đến khi vỡ ra
khủng khiếp ở cảnh cuối, người bố bất lực trả giá thấy con gái mình bị
cưỡng hiếp ngay trước mặt. Sự kiện này của truyện tôi đã lo không được
dựng vào phim. Nhưng nó đã được dựng, tuy bối cảnh của sự kiện có thay
đổi chút ít, tuy vậy hiệu quả của nó vẫn mạnh mẽ và nhức nhối. Tiếc là
ngay sau đó, phim đã có cảnh "hối cải" của ông bố lạc hẳn mạch phim, và
cảnh đó cũng không hề có trong truyện và trong ý đồ của nhà văn.
Thứ
hai, anh bạn hỏi, Đỗ Hải Yến vào vai cô gái điếm Sương có tới không,
Dustin Nguyễn diễn xuất vai ông bố Võ có đạt không. Tôi nói, vai Sương
của Hải Yến ở phim CĐBT là một cố gắng lớn của nữ diễn viên này, là một
thử thách của nghề diễn đối với cô, và kết quả là Hải Yến đóng tròn vai
nhưng chưa tới. Hình như, cái thiếu ở đây là nội tâm nhân vật. Vai ông
Võ của Dustin Nguyễn cũng vậy, anh diễn được sự hận thù, nhưng không làm
cho người xem thấy sự đau đớn tận bề trong, bề sau của người chồng bị
phản bội trở thành người cha độc ác, người đàn ông phũ phàng. Dustin
Nguyễn cũng tròn vai như Hải Yến, cả hai diễn viên chuyên nghiệp đã diễn
rất chuyên. Nổi bật nhất về vai diễn ở phim này là Lan Ngọc trong vai
Nương, cô con gái ông Võ. Nhưng trước khi nói đến Lan Ngọc thì không thể
không nhắc tới với lời khen trân trọng dành cho hai diễn viên nhỏ tuổi
đóng hai chị em Nương và Điền khi nhỏ, còn sống với cả bố và mẹ. Hai
diễn viên "nhí" này đã thu được lời khen thống nhất của hầu hết khán giả
xem phim, dù chỉ là trong trường đoạn hồi ức của Nương. Trở lại Lan
Ngọc, lần đầu tiên đóng phim nhưng cô đã diễn xuất tự nhiên, hồn nhiên
và do đó là đau đớn tính cách và số phận của một thiếu nữ sống trong một
gia đình thiếu bàn tay người mẹ, bên cạnh một ông bố cục cằn, độc ác,
giữa khung cảnh đất trời hoang dã. Lan Ngọc bằng diễn xuất của mình đã
gieo được vào lòng khán giả nỗi xót thương và căm phẫn trước sự tàn bạo
và vô cảm của con người đối với con người.
Thứ
ba, anh bạn hỏi, trong phim có cánh đồng không, có quang cảnh miền Tây
không, quang cảnh đó có gắn liền với truyện không. Tôi thưa, cánh đồng
thực là có. Có cánh đồng lúc Sương rời khỏi con thuyền của cha con ông
Võ đi về một nơi vô định được quay đẹp như tranh, chất chứa tâm trạng
nhân vật. Có cánh đồng khi Nương bước đi với bụng bầu mang đứa con của
kẻ hiếp mình nhưng cô sẽ đặt tên là Thương với mong mỏi tình thương sẽ
xóa bỏ hận thù, và "trẻ con đôi khi cũng nên tha thứ cho những lỗi lầm
của người lớn". Và trong toàn phim, con thuyền của ông Võ mang chở những
số phận người và những kiếp sống lang thang trên những kênh rạch sông
nước, cằm sào dừng lại giữa những cánh đồng mùa gặt. Đất đai phong cảnh
miền tây Nam Bộ thực đã không phụ lòng người chọn bối cảnh và những cú
máy của nhà quay phim. Có thể nói, cảnh trí tự nhiên trong phim cũng đã
thành một nhân vật có góp phần làm nên một cánh đồng bất tận có hình và
có sắc.
Và
như vậy, tôi đã nói tới nội dung, nhân vật, và bối cảnh của phim CĐBT.
Còn gì nữa? Âm nhạc của phim mênh mang và sâu lắng, nó làm đầy cho những
khoảng lặng của phim, khi những con người lẽ ra gắn kết với nhau rất
chặt thì lại cứ rời nhau ra, lại không thể nói với nhau, hay rất khó nói
với nhau, những khoảng lặng ấy được đầy lên trong tiếng nhạc nét nhạc
như xoáy sâu, như an ủi, như khơi gợi. Cánh đồng bất tận từ truyện sang
phim vẫn là nhịp kể, là cuộc sống thường ngày trôi đi bình lặng bề ngoài
nhưng chất chứa sôi sục bề sau để rồi phải nổ tung lên, phải vỡ ra một
cách dã man, tàn bạo hòng chấm dứt sự tàn bạo, dã man. Phim đã biết nuôi
dưỡng và dồn nén cảm xúc nên tuy ít cao trào nhưng vẫn gây được "vụ nổ"
tâm lý cho người xem, cả người đã đọc và chưa đọc truyện.
Cố
nhiên, vì như đã nói ở trên, khi đọc truyện của Nguyễn Ngọc Tư mỗi
người đều có một "cánh đồng bất tận" của mình, nên đứng trước cánh đồng
bất tận của Nguyễn Phan Quang Bình cùng đoàn làm phim của anh mở ra, sẽ
có nhiều ý khen chê, nhiều cách nhìn khác nhau. Tôi thì tôi đã thấy có
một cánh đồng bất tận mở ra từ truyện, hiện hình lên phim và đọng lại
trong tôi.
Người post: TQS, 25/6/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét