KHÔNG CÁI DẠI NÀO BẰNG CÁI DẠI NÀ
Posted on 20.06.2012 by nguyentrongtao
(Viết tặng CN.DTQ)
“Tin thì tin, không tin thì thôi” (*)
Lứa chúng tôi cùng học Phổ thông với
nhau những năm 60-70 của thế kỷ trước,phần lớn anh em con nhà “cán bộ
kháng chiến”, hay dân nghèo thành thị đều phấn đấu “vượt khó” để học
hành đến nơi đến chốn, trong số đó không ít người đã thành danh, là Giáo
sư, Tiến sỹ khoa học, Văn nghệ sỹ nổi tiếng; Đặc biệt, có người còn “có
chân” trong Quốc hội mấy khóa liền… Nhưng cũng có người do học hành
chểnh mảng, không chịu phấn đấu nên suốt đời chỉ lẹt đẹt làm anh phó
thường dân không hơn không kém – Thắng “Dô” là một trong nghịch cảnh
ấy.
Thắng được sinh ra trong một dòng tộc
danh tiếng vào bậc nhất Hà thành: “Nhất môn xuất tiến sĩ – Phụ tử tam
Thám hoa”, là cháu đích tôn của chủ hãng Nhật Viên nức tiếng Bắc Kỳ. Tuy
rằng đận “Công Tư hợp doanh”, tài sản của ông bà để lại đều đã phải
“hiến” vào hợp hoanh hết, nhưng bố mẹ Thắng vẫn còn “của chìm, của nổi”
nên thằng cháu đích tôn vẫn được sống trong “nhung lụa”, ngay cả thời
“bao cấp”, hứng lên là Thắng vòi tiền ông nội để vào nhà hàng Phú Gia
xơi gọn vài con chim quay một bữa là “chuyện thường ngày ở huyện”.
Cũng phải công bằng mà nói, Thắng có dáng
cao ráo, điển trai, luôn mang cặp kính trắng số “0”, gọng vàng rất điệu
đàng. Bốn mùa mặc mặc đồ Tây, là ủi phẳng lỳ, tác phong lại hơi cũ,
đủng đỉnh, diệu vợi nom hắn giống hệt một “công chức lưu dung”. Quanh
năm suốt tháng, Thắng luôn đội lệch chiếc mũ phớt dạ Tiệp để cố ý che
cái trán dô quá mức. Cái tên “Thắng Dô” cũng bắt nguồn từ thâm ý châm
chọc của bạn bè gán cho. Hắn được cái dáng, nhưng lại “khổ” vì cái mồm,
cứ mở miệng là bô lô ba la, trên không chằng, dưới không rễ, chẳng câu
nào ăn nhập vào câu nào, mà lại còn xính tiếng Tây, suốt ngày
Méc-xi-bố-cu với lại Bông-dua-me-xừ; Bây giờ còn theo mốt Mỹ, nói câu
nào cũng “đệm” ô-kế, ô-kế, thật không giống ai…
Thuở thiếu thời, bọn con trai khi no bụng
thì hay dửng mỡ, ham lêu lổng hơn là chú tâm vào sự học hành. Thắng Dô
thuộc vào loại này, hắn mải chơi, “tối dạ” lại lười học, nên qua hai mùa
thi mà vẫn không kiếm nổi mảnh bằng tốt nghiệp Phổ thông trung học. Bạn
bè trang lứa ai nấy lao vào đại học, còn Thắng Dô phải lủi thủi làm
những việc “không tên” cho một Hợp tác xã xén, kẻ giấy. Nhưng toàn là
việc nặng nhọc, hắn không kham nổi nên đành dùng hạ sách: “ở nhà bám gấu
quần mẹ”, lấy vợ, rồi sinh con, sống “vô công rồi nghề” đến già.
Thắng Dô là người lành tính, chân thành,
không nóng nảy, cáu gắt với ai bao giờ. Rất hào phóng với bạn bè, chăm
chỉ lo toan việc hiếu, hỷ cùng bạn bè, gắn bó keo sơn cho tới tận bây
giờ. Thắng khao khát được bằng chúng bằng bạn nhưng khi ngộ ra thì đã
quá muộn. Chính vì vậy mà những ông bạn Giáo sư, Tiến sỹ của Thắng rất
thương cảm và nhiều khi dành sự ưu ái đặc biệt để động viên hắn. Đó là
những tấm vé mời dự hòa nhạc ở Nhà Hát lớn, hoặc dự khai mạc một sự kiện
văn hóa nghệ thuật nào đó ở Cung Hữu nghị…Biết tính bạn hay nói “chữ”
trước quan khách, nên khi tặng vé luôn kèm theo “điều kiện” là chỉ được
đến dự, gặp người quen cũng chỉ gật đầu chào, “cấm tiệt” không được nói
năng, khen chê bất kỳ điều gì. Lần nào cũng căn vặn đến đứt lưỡi, vậy mà
hắn vẫn “gây họa”. Bạn bè bực đến tím mặt nhưng nhìn vẻ ngơ ngác, thiểu
não của hắn thì lại “cho qua”. Rồi lại vẫn cho giấy mời, vẫn rủ đi
chơi, thậm chí rủ hắn cùng đi dự hội thảo khoa học nữa… Nhìn Thắng Dô
xuất hiện nơi giao tế, ai không biết, cứ tưởng hắn phải là một Giáo sư
thượng thặng, với bộ đồ véc hàng hiệu, cùng chiếc mũ phớt và cái ca-vạt
ca-rô sọc chéo rất sành điệu, lịch lãm, chân còn nhấn một đôi giầy
Ytalia bóng láng…
Một vài lần chiếc mũ phớt cùng với cái
lưng hơi còng của Thắng Dô được lên truyền hình, thì chao ơi! bạn bè tha
hồ mà uống bia, uống rượu mệt nghỉ. Hắn vung tay khoản đãi như thể mình
là “Người đương thời” vừa xuất hiện trên truyền hình vậy. Nhưng tất
nhiên hắn luôn miệng than thở: cái “thằng nhà đài đ…biết quay, ai đời
chỉ rõ mỗi cái mũ phớt…”.
Hết mùa mưa, Tây Nguyên như thay da đổi
thịt, đẹp đến nao lòng. Mấy người bạn lớn của Thắng Dô được lãnh đạo
tỉnh mời vào tham quan và góp ý kiến cho đề án quy hoạch phát triển cụm
du lịch của núi rừng Tây Nguyên như thác Phú Cường, thác Ba, thác Bầu
Cạn, thủy điện Yaly, nhà lao Pleiku, Biển Hồ, công viên Đồng Xanh, Diên
Hồng… Không biết bằng cách nào mà tin “nóng” này đến tai Thắng Dô, hắn
làm mình làm mẩy với mấy ông bạn Giáo sư, đòi đi theo cho bằng được. Nể
quá, đành chép miệng chiều bạn thôi, coi như rủ nhau đi du lịch. Rồi,
cũng không hiểu bằng cách nào hắn mua được vé máy bay cùng chuyến với
đoàn. Trên suốt hành trình đi, Thắng Dô hạ quyết tâm “thấm nhuần” lời
cam kết với bạn bè, nên không nói năng gì, mà chỉ tủm tỉm cười. Duy nhất
có một lần hắn rất lịch sự mở miệng từ chối xuất ăn trên máy bay vì
không hợp khẩu vị. Đoàn về đến Nhà khách Ủy Ban tỉnh, anh em khen nức nở
rằng “Giáo sư Thắng” hôm nay “diễn” quá đạt, hắn chỉ lịch lãm gật đầu
tán thưởng.
Gần một tuần lễ hít thở khí trời cao
nguyên, ấm áp tình người, mê say men rượu cần và tiếng gió reo vi vu của
rừng đại ngàn làm cho cả đoàn ai nấy như khỏe hẳn ra, vui tươi và nhiệt
huyết. Cái sự “kiệm nhời” của Thắng Dô dường như đã biến y trở thành
một Giáo sư khả kính, có phần nổi trội. Trong lòng hắn cũng cảm thấy như
vậy, nên ngập tràn niềm hân hoan và kiêu hãnh. Trong hội trường, mỗi
khi được nghe lãnh đạo tỉnh phát biểu: “Thưa các Giáo sư, Tiến sỹ” là
Thắng Dô hiểu rằng các vị ấy cũng đang “kính thưa” mình, nên hắn luôn
chú tâm biểu lộ vẻ mặt rất nghiêm cẩn và tỏ ra hết sức chú ý lắng nghe.
Nhưng trong đầu hắn lại đang mường tượng đến bữa tiệc sắp tới sẽ được
thụ hưởng món “đặc sản” gì?
Đã đến ngày kết thúc chuyến công tác. Lễ
tiễn đoàn rất long trọng, lưu luyến và cảm động. Vị Giáo sư trưởng đoàn
phát biểu ca ngợi sự phát triển và năng động của miền đất Tây Nguyên anh
hùng. Rồi ông tâm huyết hứa sẽ có những ý kiến đóng góp có trách nhiệm
sau khi về Hà Nội nghiên cứu thêm và phúc đáp bằng văn bản.
Chủ nhà cảm kích, bộc bạch những lời gan
ruột, nhưng rất khiêm nhường và cầu thị, ông nói: Tuy rằng Plây Cu đã
rất cố gắng nhưng cũng còn vô vàn khó khăn gian khó, khiến Plây Cu vẫn
chưa phát triển ngang tầm như mong muốn…
Đang trong không khí xúc động, lưu luyến
phút chia tay. Cả hội trường im lặng, như thể dồn nén “cái cục nói”
trong bụng Thắng Dô đã cả tuần câm lặng cứ chờ dịp là nổ tung để thoát
ra. Rồi cả khán phòng chết lặng, khi Thắng Dô nói oang oang như “đóng
đinh vào cột”: “Nếu Plây Cu chậm phát triển thì ta phát triển Play
Boy!?” !!! Mấy vị giáo sư, tiến sỹ bạn của Thắng Dô như “Từ Hải chết
đứng”, tìm không ra cái lỗ nẻ mà chui. Đúng là “Không cái dại nào bằng
cái dại nào”!
Đinh Quang Tỉnh
& BTV.Vũ Thanh Nhàn
& BTV.Vũ Thanh Nhàn
(*) Thơ Nguyễn Trọng Tạo
(**) Ảnh đề bài chỉ mang tính minh họa
(**) Ảnh đề bài chỉ mang tính minh họa
TQS trích đăng ngày 22 tháng 6 năm 2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét