27 thg 2, 2016

Làm thơ với mình vừa là việc hợp sở thích vừa là việc duy nhất mà hoàn cảnh còn cho phép lựa chọn. Và với khả năng chủ động riêng thì mình chọn cách thể hiện, chon thể cách thơ nào là phù hợp. Mình viết đủ thể loại, thơ tứ tuyệt, tự do, nhưng nghiêng hơn là về thể lục bát. Đúng là lục bát của ca dao, hát chèo, của Truyện Kiều, Tả Đà, Nguyễn Bính...của những nét hình ngôn ngữ mang đậm màu sắc cổ kính văn hóa làng quê VN đã từ lâu gắn bó với mình.
Mình cũng rất trân trọng thơ hiện đại của các bậc cha /anh như Trần Dần, Nguyễn Đình Thi, rồi những Nguyễn Quang ThiềuMai Văn PhấnNguyễn Giáng Vân...vv. Nhưng quả thực mình không làm theo cách thơ của các anh chị đó được. Sự lựa chọn hướng bút pháp nghệ thuật bao giờ chả là từ bên trong nội cảm tâm hồn và nó được quyết định của văn hóa. Mình không có, hoặc thiếu cái nền văn hóa để có thể Hiện đại/Hậu hiện đại. Bởi vậy mình chọn điều gần gui nhất, thân thương máu thịt được vang lên dìu dặt quanh mình khi sớm lúc chiều, đó là lời hát chèo, là câu ca dao, là thơ Nguyễn Bính. Đó là lục bát.
Nay tập thơ lục bát có tên là Ở THẾ GIAN sắp in xong, với 153 bài thơ cùng 14 bài viết về thơ lục bát của mình, của các anh chi em nhà thơ, nhà phê bình văn học: Chu Văn Sơn, Mai Văn Phấn, Nguyễn Quang Thiều, Văn Giá NgôĐỗ Minh Tuấn, Trần Hưng - Haohoa Khach, Khánh Phương -Khanh Phuong Phuong Khanh, Nguyễn Thanh Tâm - Tam VvhPhạm Hoài NgọcNguyễn Long Khánh, Xuân Đam, Nguyễn Vũ Tiềm, và trích luận văn thạc sỹ của cô giáo Nguyễn Thanh Hoan...
Để tập thơ lục bát Ở THẾ GIAN dày dặn, với 288 trang in, ra đời được, ngoài công chung lo của các bạn nhà thơ, nhà PBVH kể trên, thì công rất lớn là nhờ có tấm lòng vàng của NXB PN, của chị GĐ TBT Khúc Hoa Phượng - Phượng Hoa.
Nhớ hồi năm ngoái, một hôm chị GĐ TBT gọi cho mình bảo, nếu anh có bản thảo thì NXB sẵn sàng hỗ trợ việc xuất bản. Và chị GĐ TBT còn nói thêm, em có gọi cả cho các anh chị em trong trường hợp như anh... Thật quý hóa!
Mình xin để lời cảm ơn sâu sắc tới các anh chị em bạn bè, các nhà văn, nhà PBVH, và đặc biệt tri ân tới tấm lòng vàng của chị Khúc Hoa Phượng, cùng các bạn BTV Nguyễn Kim Hằng, Nguyễn Ánh Ngân, họa sỹ Ngô Ngo Xuan Khoi...
Xin trân trọng cảm ơn tất cả và trân trọng giới thiệu cùng các bạn nhà FB tác phẩm mới này của mình.
________________________
Ngợ hư vinh cãi phù du
Sớm nghe một giọng chim lành
nguôi ngoai bao nỗi mong manh phận người
Gặp làn mây trắng rong chơi
như ai ru lại ta thời ấu thơ
Ngợ hư vinh cãi phù du
trong binh bong tiếng chuông chùa thu không.
Dấu vết
Lặng in. Đẫm mảnh sương. Đông
Đất kỳ cùng vết. Trời không lối mòn
Tấm chăn choàng một vuông tròn
Nửa khuya sực tỉnh. Gặp con mắt ngày
Men tròn theo nốt vân tay
Người lưu lạc. Những dấu giày. Lặng câm.
Tôi đã ngờ
Lành và mát và nhẹ thênh
phiến đêm chừng nhận thấy mình ấu thơ
Sớm thì trời thắp tinh mơ
vần vèo vẫn nghĩa i tờ ấy thôi
Thế mà tôi đã ngờ tôi
lăm nhăm cái tuổi, hết rồi trẻ con.
5/9/2015
Tiếng chim xuân

Kết màu cội, rút sắc cành
cất lên những ngọn âm thanh bời bời
đưa khoảng không vào cuộc chơi
mà sao cái giọng cái nhời nhẹ tênh.
Chiều
Chiều đựng vào một giấc mơ
nắng trong chiếc áo đã lờ mờ sương
chân mây liền với con đường
làng xa gõ một tiếng chuông lên chiều.
Khuya
Lịm vào hơỉ thở thời gian
hoa tàn, lá rụng, sương lan kín trời
không gian không một vết lời
khuya ngân thoảng một tiếng cười con mơ.
Cỏ
Mỗi ngày một tí tị ti
một năm cao đúng bằng khi lụi tàn
xem trời không quá một gang
cỏ tràn mặt đất mấy ngàn lần hoa.
Một đêm ở với nỗi buồn
cùng hòn sỏi có nắm sương nằm kề
chợt nghe hòn sỏi nói mê
màu hoa năm ngoái sắp về cùng xuân.
Ở chùa
Cửa chùa quên dấu thời gian
mùa thu vẫn nức nở vàng trên cây
chổi tre chợt lỏng lòng tay
ni cô vun mảnh ngày gầy mé sân.
Cuối đông
Cuối đông thống thếnh đồng quê
cỏ se sắt đợi xuân về làm xanh
gió lễnh loãng, nắng mỏng manh
lũ trâu trễ nải gặm quanh bóng người.
ĐTK

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét