Gió bấc với mưa phùn
Tác giả: Đào Dục Tú

Tiền
nhân người Việt mình cho tới tận “đêm trước cách mạng”, bất chấp cảnh tiểu nông
nghèo khó,mặc tháng ba ngày tám rau cháo triền miên,cứ biến cả tháng giêng thành
” tháng ăn chơi”,tháng lễ hội vào đền vào đám.Trời cũng chiều người chân lấm tay
bùn,tháng giêng thời ấy hầu như năm nào cũng gió bấc với mưa phùn đúng điệu
(không phập phù biến tướng như thời tiết bây giờ).”Bữa ấy mưa xuân phơi phới
bay” không chỉ trong hoài cảm ,hoài niệm mà là cảnh trí đời thực ,có khi tràn
sang cả những ngày tháng ba” mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày” (Nguyễn Bính).Mưa xuân
tháng giêng. . . ngày xưa vẽ nên một bức tranh quê mùa lễ hội ”thơ mộng cực kỳ”
.Trời thường vừa đủ lạnh để người đời muốn “xích lại gần nhau”,cộng cảm với cộng
đồng làng trên xóm dưới,trong họ ngoài làng quanh cây đu ,xới vật hay chiếu
chèo.
Mưa xuân phủ bụi mơ hồ để
cảnh xuân nơi đền miếu đình chùa nghi ngút khói hương hư hư thực thực, khiến cho
cuộc sống nơi thôn dã bớt đi nhiều phần vẻ thô trần ,lam lũ. Để người làng quê
xưa chân lấm với tay bùn quanh năm luẩn quẩn trong lũy tre,chịu áp lực đủ thứ
thủy hỏa đạo tặc bỗng chốc trở thành người có cái quyền sống. . .yêu đời,tươi
đời hơn trong những ngày xuân vui ” con én đưa thoi”,ngắn chẳng tầy gang. .
.
Riêng với tôi,
cảnh gió bấc với mưa phùn ở một làng quê vùng Kinh Bắc xưa thuộc trong số ít ỏi
hoài niệm tuổi thơ mà thời gian “tròn năm con giáp” cùng vật đổi sao dời nương
dâu bãi biển đời người không sao phủ bụi,bôi xóa được.Tôi nhớ như in những buổi
sáng ” mưa xuân phơi phới bay”,tôi cùng chúng bạn-những đứa trẻ quần nâu áo vá
sinh ra ở làng quê, bẩy tám tuổi đã làm quen với con trâu,với cánh đồng,với con
cua cái ốc. . . .những đứa trẻ ấy áo tơi nón lá dắt trâu ăn cỏ bước thấp bước
cao trơn trượt gập gềnh trên bờ ruộng. mấp mô . .ngày xưa mà dải đất áp bờ giữ
nước rười rượi xanh loài cỏ bún,mềm mại như bún và êm mướt như
nhung.
Mưa bay theo chiều gió
phủ xuống cánh đồng ,rây rây như bột lọc,như bụi tuyết trắng lửng lơ bay, rồi
đậu nhẹ trên mái tóc rễ tre bờm xờm, trên vai áo bạc mầu sờn cũ và tan trên
lưng con trâu đen nhánh ngoan hiền găm cỏ.Mưa xuân như tấm khăn voan dệt nên bởi
hàng ngàn ngàn tỷ sợi tơ mưa ky diệu của trời bao trùm cảnh vật làng quê thôn dã
. Và như câu thơ gợi nhiều liên tưởng,giầu biểu cảm của thi sĩ Nguyễn Bính “mùa
xuân là cả một mùa xanh” xanh từ bờ cỏ non tơ xanh đi ,xanh từ cánh dồng lúa
chiêm xanh lại,xanh một mầu lục diệp trù phú yên ả thanh bình của đồng mầu ngô
khoai đỗ lạc,xanh từ mỗi bươc chân trâu găm cỏ xanh bờ đê đổ về làng có gốc đa
già nhú lộc non tơ. . .Bủa vây quanh tuổi thơ thời ấy là cả một trời thơ mộng
mát xanh trong trẻo vô tận vô cùng mà giờ đây, tiếc thay không sao tìm lại được
ở bất cứ nơi nào !. Cánh đòng vẫn cánh đồng xưa mang những cái tên dân dã nôm na
ruộng Chùa ,Soi ,Thốp ,Đồng Trằm,đồng Mẻ. . .song đã hẹp lại và biến dạng rất
nhiều. Do một thời quản lý, quy hoạch “quá non tay” chẳng ra làm sao, lại mỗi
năm thêm cảnh đất chật người đông buộc phải chia đất ở cho dân,làng tràn cả ra
cánh đồng .Hai dãy ao làng mà tổng diện tích lên tới vài ngàn mét vuông cũng
không cánh mà bay, thành đất thổ cư. . Tình cảnh đại loại như thế .khiến làng
tôi cũng như không biết bao nhiêu làng quê vùng châu thổ sông Hồng thời “bùn
đất hóa vàng” gần như mất trắng vẻ thuần Việt,vẻ quê nguyên bản .
Thật đáng tiếc, trước cơn
lốc đô thị hóa,thị trường hóa và đủ thứ “hóa ” khác-trừ hóa thành giầu đẹp lâu
bền, người ta đánh mất quá nhiều vẻ nên thơ yên ả thanh bình thuần hậu vốn có
của làng ” cổ ” tưởng không bao giờ,không thể nào ” hủ” nát được. Cái được của
một đời sống vật chất bề nổi hữu hình trước mắt làm sao níu kéo phong hóa làng
hình như đang quá vội vàng “đáo bỉ ngạn” bên kia bờ ảo vọng . . . Chỉ có điều lạ
thế thời nào thì người làng quê sống với đất cũng quý đất ,tiếc đất ,đến mức
“không thể hiểu nổi”, ví như ngày xưa bờ ruộng đủ để trâu đi gặm cỏ là thường mà
ngày nay, gianh giới ruộng khoán giữa nhà này với nhà khác có khi chỉ là một gờ
đất kẻ chỉ mong manh,Nên cỏ mùa xuân cũng thiếu chỗ chen chân,giống cỏ bún xanh
mướt như mơ như thơ cũng tuyệt chủng từ bao giờ. . .
Từ độ gió bấc
với mưa phùn tuổi chăn trâu cắt cỏ cho tới khi cắp sách vào trường huyện học
cấp ba đầu những năm sáu mươi thế kỷ trước quá nhiều sóng gió cách mạng,tôi cùng
trai làng trai phố đồng môn bước vào tuổi “ôm bao mộng tưởng” mà mộng tưởng
nên. . . thơ nhất,như chàng trai trong thơ Huy Cận, là “đứng ngẩn trông vời áo
tiểu thơ” cùng những rung động dậy thì, tuổi vỡ tiếng và mặt đầy trứng cá ! !Mơ
mộng thủa học trò trường huyện kéo dài suốt thời sinh viên nhiều niềm vui nhưng
cũng lắm khốn khó, hình như khiến cho những bức tranh quê ngày xuân và ngày. .
.xưa có gió bấc với mưa phùn ”đeo bám” lâu hơn trong tâm cảm ,hoài cảm người
tròn nửa thế kỷ duyên nợ với . . .chữ.Nhưng “giữa cuộc trần ai” này,tôi biết tìm
lại những ngày xuân xưa ấy ở đâu bây giờ ! . / .
TQS post ngày 20/2/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét