1 thg 6, 2016


Khúc hạ lưu

Đã bao giờ anh tự hỏi anh đâu
Tuổi trẻ mình qua bao giờ ấy nhỉ?
Ngoái lại tìm bóng đã xế chiều hôm
Đã bao giờ anh tự hỏi anh đâu
Lời lãi cuộc đời mình đâu ấy nhỉ?
Gió phù du thổi bạc tóc trên đầu
Đã bao giờ anh tự hỏi anh đâu
Mình còn bao nhiêu thời gian trên cõi đời ấy nhỉ?
Năm, mười, mười lăm, hai mươi năm…
Chớp mắt cũng bay vèo!
Thôi thì dù còn lại bao nhiêu
Anh tằn tiện tiêu pha
Anh thong thả nhâm nhi từng giọt sống
Gạn lấy vui trong vô số nỗi buồn
Gạn điều lành trong xô bồ ồn tạp
Gạn chút tình từ những thoáng mong manh…
Xin thời gian cứ làm việc của mình
Cứ thao thiết, cứ lạnh lùng cuộn chảy
Anh là sông đã về gần tới bể
Khúc hạ lưu thanh thản nhả phù sa…
( rút trong tập, Từ muôn đến một – Thơ, Lê Huy Mậu, NXB Hội Nhà văn, 2014, tr. 120-121).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét