VỚI NGƯỜI BÊN KIA ĐƯỜNG
thơ Bạch Diệp
Khuya lắm rồi
Trăng non đã thượng tuần
Gió thôi rung rèm cửa
Mi mắt đèn mệt mỏi
Sao người không về
Trăng non đã thượng tuần
Gió thôi rung rèm cửa
Mi mắt đèn mệt mỏi
Sao người không về
Ta vào ra cùng trăng
Muốn nói một câu mà không thể cất lời
Tiếng thở dài lạnh như sương luồn qua cổ áo
Cuốn sách trên bàn để mở
những khu phố trong bức tranh sơn dầu đã ngủ
Muốn nói một câu mà không thể cất lời
Tiếng thở dài lạnh như sương luồn qua cổ áo
Cuốn sách trên bàn để mở
những khu phố trong bức tranh sơn dầu đã ngủ
Người ho và cúi đầu
Người đợi ai bên đường
Phía bên kia dòng sông
bên kia bầu trời
Ta muốn bay lên một lần như chiếc lá đậu xuống vai người thật nhẹ
Người đợi ai bên đường
Phía bên kia dòng sông
bên kia bầu trời
Ta muốn bay lên một lần như chiếc lá đậu xuống vai người thật nhẹ
Biết đâu người đang mơ
một giấc mơ thật ấm
Sao bóng người quá cô độc giữa mùa đông
một giấc mơ thật ấm
Sao bóng người quá cô độc giữa mùa đông
Ở đây ngày mưa quá dài
Nên kỉ niệm cứ như mưa quanh quẩn theo ta không dứt
Phố nhỏ như bàn tay nhỏ
Hứng lấy là tràn ra nỗi buồn
Ta biết mình cũng thuộc về chốn nào đó xa xôi
chẳng phải nơi này
nhưng ta vẫn đứng đây
Hư hao như vầng trăng khuyết
Ta đã nghĩ trên thế gian này
Nên kỉ niệm cứ như mưa quanh quẩn theo ta không dứt
Phố nhỏ như bàn tay nhỏ
Hứng lấy là tràn ra nỗi buồn
Ta biết mình cũng thuộc về chốn nào đó xa xôi
chẳng phải nơi này
nhưng ta vẫn đứng đây
Hư hao như vầng trăng khuyết
Ta đã nghĩ trên thế gian này
ta là người cô độc nhất
Sao người vẫn ngồi kia
Đêm vờ bình yên
Sao người vẫn ngồi kia
Đêm vờ bình yên
Và chúng ta
Chia sẽ sự lặng thinh xa lạ
Chia sẽ sự lặng thinh xa lạ
HuẾ 3-2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét