THƠ PHẠM XUÂN TRƯỜNG
Nhà thơ Phạm Xuân Trường năm nay đã ngoài 70 tuổi, nhưng sức bút ông vẫn tỏ ra rất dồi dào, nhất là trước các vấn đề mới nhiều trăn trở của đời sống.
Đây là chùm thơ mới nhất của ông. Chùm thơ đã được gt trêntrannhuong.com . Fb ĐTK xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:
Đây là chùm thơ mới nhất của ông. Chùm thơ đã được gt trêntrannhuong.com . Fb ĐTK xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:
ĐIỀM GIỜI
Trăm năm thấy chuyện lạ đời
Mưa rào tháng chạp, sấm trời như bom
Tuyết dầy phủ trắng núi non
Trâu già ngã xuống, nghé non tế thần
Cụ rùa chết giữa mùa xuân
Tượng vua khuất lấp gươm thần ở đâu?
Cụ “tù” như thế đã lâu
Chứng nhân máu chảy rơi đầu bao phen
Ai trí dũng, ai thấp hèn
Gươm thiêng còn sáng hay hoen rỉ rồi
Biển Đông sóng dậy như sôi
Nước còn đất mất mà Người bỏ đi
Không còn nữa cụ Kim Quy
Âu vàng vạn thủa thành trì về đâu?
Mưa như roi quất xuống đầu
Điềm giời lành dữ nông sâu ai tường
Mùa xuân mùa của yêu thương
Mà trời đổ trận tai ương kinh hoàng
Mưa rào tháng chạp, sấm trời như bom
Tuyết dầy phủ trắng núi non
Trâu già ngã xuống, nghé non tế thần
Cụ rùa chết giữa mùa xuân
Tượng vua khuất lấp gươm thần ở đâu?
Cụ “tù” như thế đã lâu
Chứng nhân máu chảy rơi đầu bao phen
Ai trí dũng, ai thấp hèn
Gươm thiêng còn sáng hay hoen rỉ rồi
Biển Đông sóng dậy như sôi
Nước còn đất mất mà Người bỏ đi
Không còn nữa cụ Kim Quy
Âu vàng vạn thủa thành trì về đâu?
Mưa như roi quất xuống đầu
Điềm giời lành dữ nông sâu ai tường
Mùa xuân mùa của yêu thương
Mà trời đổ trận tai ương kinh hoàng
23/01/2016
Ngày rét nhất chưa từng có trong lịch sử
Ngày rét nhất chưa từng có trong lịch sử
CHUYÊN NGHIỆP
Chọn người phải có thâm niên
Thâm niên danh hão thành chuyên nghiệp đời
Tiếp viên quen nụ cười tươi
Cũng là chuyên nghiệp rước mời khách chơi
Nông dân quen đổ mồ hôi
Lâu thành chuyên nghiệp biết trời bão, giông
Làm thơ quen viết tô hồng
Đã thành chuyên nghiệp bút lông dẫu mòn
Buôn phụ nữ bán trẻ con
Chuyên nghiệp mới biết mất còn thắng thua
Cả đời quen với rau dưa
Chuyên nghiệp mới biết mặn chua cho vừa
Người quen tiệc sớm trà trưa
Chuyên nghiệp mới biết thiếu thừa ở đâu
Quen đối ngoại, quen cúi đầu
Chuyên nghiệp mới biết nông sâu rắn mềm
Quen hứa hão biết quen quên
Chuyên nghiệp nói dối mới mềm lòng em
Vai hề nhìn mãi cũng quen
Câu thơ ngoảnh mặt mặc hèn đại phu
Thâm niên danh hão thành chuyên nghiệp đời
Tiếp viên quen nụ cười tươi
Cũng là chuyên nghiệp rước mời khách chơi
Nông dân quen đổ mồ hôi
Lâu thành chuyên nghiệp biết trời bão, giông
Làm thơ quen viết tô hồng
Đã thành chuyên nghiệp bút lông dẫu mòn
Buôn phụ nữ bán trẻ con
Chuyên nghiệp mới biết mất còn thắng thua
Cả đời quen với rau dưa
Chuyên nghiệp mới biết mặn chua cho vừa
Người quen tiệc sớm trà trưa
Chuyên nghiệp mới biết thiếu thừa ở đâu
Quen đối ngoại, quen cúi đầu
Chuyên nghiệp mới biết nông sâu rắn mềm
Quen hứa hão biết quen quên
Chuyên nghiệp nói dối mới mềm lòng em
Vai hề nhìn mãi cũng quen
Câu thơ ngoảnh mặt mặc hèn đại phu
30/01/2016
XUÂN
I
Xuân này xuân trước xuân sau
Ra Giêng thiên hạ rủ nhau đi Chùa
Phấn son cầu lại được mùa
Nón mê cổng chùa ngửa mặt lặng im
Xuân này xuân trước xuân sau
Ra Giêng thiên hạ rủ nhau đi Chùa
Phấn son cầu lại được mùa
Nón mê cổng chùa ngửa mặt lặng im
II
Người mua kẻ bán lịch xuân
Lại hình hoa hậu vai trần năm xưa
Nửa kín đáo, nửa ỡm ờ
Mấy cây đại thụ lờ mờ phía sau
Người mua kẻ bán lịch xuân
Lại hình hoa hậu vai trần năm xưa
Nửa kín đáo, nửa ỡm ờ
Mấy cây đại thụ lờ mờ phía sau
GỠ BIỂN BÁO HẠN CHẾ TỐC ĐỘ (*)
Gỡ xuống biển báo lỗi thời
Đã từng làm khổ bao người qua đây
Biển xanh, biển đỏ mỏng dầy
Từ nay không thấy mặt mày chiềng ra
Nhân dân sẽ bớt phiền hà
Mũi tên định hướng như là bòng bong
Từ nay hết “bẫy giao thông”
Máy bắn tốc độ chất chồng vào kho
Vài năm đã kịp nhận ra
Sai lầm biển báo để mà khổ dân ...
Còn trăm năm “biển phù vân”
Khác nào áo vá và quần thủng trôn
Gỡ đi: Đồng nát bán buôn
Anh đưa em đến thiên đường tự do
Đã từng làm khổ bao người qua đây
Biển xanh, biển đỏ mỏng dầy
Từ nay không thấy mặt mày chiềng ra
Nhân dân sẽ bớt phiền hà
Mũi tên định hướng như là bòng bong
Từ nay hết “bẫy giao thông”
Máy bắn tốc độ chất chồng vào kho
Vài năm đã kịp nhận ra
Sai lầm biển báo để mà khổ dân ...
Còn trăm năm “biển phù vân”
Khác nào áo vá và quần thủng trôn
Gỡ đi: Đồng nát bán buôn
Anh đưa em đến thiên đường tự do
(*) Bảng tin thời sự sáng 24/01/2016
Cục đường bộ ra lệnh gỡ hết biển báo hạn chế tốc độ
Cục đường bộ ra lệnh gỡ hết biển báo hạn chế tốc độ
_____________
NGẪM ...
(Chọn bó đũa lấy cột cờ)
Thành ngữ
Thành ngữ
Bó đũa chẳng thấy cột cờ
Sông sâu lở cả đôi bờ em ơi
Muỗi nào chẳng hút máu người
Có ai gọi Cuội trên giời là ông ???
Thiên đường là xứ viển vông
Tìm em anh lạc trên đồng cỏ gai
Đỏ đen, sấp ngửa, lật bài
“Thiên tài liền với thiên tai một vần” (*)
Nước non mấy cuộc chuyên truân
Tội Lê Chiên Thống ngàn lần còn đây
Một Trần Ích Tắc mặt dầy
Sông Hồng rửa hết nhục này được không???
Tre non, đũa mọt, mối xông
Anh đi tìm cột từ Đông sang Đoài
Bệ rồng đất sét tranh ngai
Thâm cung có biết bên ngoài nổi dông
Cho dù tìm được mặt rồng
Thì muỗi vẫn hút như không máu người
Đường mòn lối cũ em ơi
Bao giờ đến được chân trời ước mơ
Bó đũa chẳng được cột cờ
Đức tin lở cả đôi bờ sông sâu
Chuyện đời lần lữa mai sau
Dẫu trăm bó đuốc thấy đâu cột cờ
Sông sâu lở cả đôi bờ em ơi
Muỗi nào chẳng hút máu người
Có ai gọi Cuội trên giời là ông ???
Thiên đường là xứ viển vông
Tìm em anh lạc trên đồng cỏ gai
Đỏ đen, sấp ngửa, lật bài
“Thiên tài liền với thiên tai một vần” (*)
Nước non mấy cuộc chuyên truân
Tội Lê Chiên Thống ngàn lần còn đây
Một Trần Ích Tắc mặt dầy
Sông Hồng rửa hết nhục này được không???
Tre non, đũa mọt, mối xông
Anh đi tìm cột từ Đông sang Đoài
Bệ rồng đất sét tranh ngai
Thâm cung có biết bên ngoài nổi dông
Cho dù tìm được mặt rồng
Thì muỗi vẫn hút như không máu người
Đường mòn lối cũ em ơi
Bao giờ đến được chân trời ước mơ
Bó đũa chẳng được cột cờ
Đức tin lở cả đôi bờ sông sâu
Chuyện đời lần lữa mai sau
Dẫu trăm bó đuốc thấy đâu cột cờ
20/01/2016
(*)Ý trong Kiều
_____________
TUYẾT RƠI
(*)Ý trong Kiều
_____________
TUYẾT RƠI
Tuyết rơi trắng xoá núi đồi
Mạ nương chết đứng, chết ngồi con ơi!
Đào, Mai cháy nụ cháy chồi
Lửa không đủ ấm, trẻ thôi đến trường
Một màu trắng đến bi thương
Rừng cây mặc niệm con đường chịu tang
Khăn xô trùm xuống bản làng
Mế ngồi nhẩm tính mùa màng năm sau
Thương con bò, xót con trâu
Rạ rơm đã hết cỏ đâu cho mày
Nén hương run ở trên tay
Đừng thêm thủy điện, rừng dày trữ mưa
Rừng già chen lấn rừng thưa
Chìm trong hồ chứa chưa vừa lòng tham
Điện về phố, lũ thượng ngàn
Bây giờ tuyết trẳng ngổn ngang núi đồi
Rập rình cái đói đến nơi
Mế ngồi trắng với khoảng trời lo âu...
Thế mà nườm nượp người đâu?
Đông như kiến đến vùng sâu vui cười
Phố phường lên ngắm tuyết rơi
Xem cái chết trắng đỉnh trời vui thay
Mới hay khổ nạn nơi này
Lại là hạnh phúc mê say của người
Mạ nương chết đứng, chết ngồi con ơi!
Đào, Mai cháy nụ cháy chồi
Lửa không đủ ấm, trẻ thôi đến trường
Một màu trắng đến bi thương
Rừng cây mặc niệm con đường chịu tang
Khăn xô trùm xuống bản làng
Mế ngồi nhẩm tính mùa màng năm sau
Thương con bò, xót con trâu
Rạ rơm đã hết cỏ đâu cho mày
Nén hương run ở trên tay
Đừng thêm thủy điện, rừng dày trữ mưa
Rừng già chen lấn rừng thưa
Chìm trong hồ chứa chưa vừa lòng tham
Điện về phố, lũ thượng ngàn
Bây giờ tuyết trẳng ngổn ngang núi đồi
Rập rình cái đói đến nơi
Mế ngồi trắng với khoảng trời lo âu...
Thế mà nườm nượp người đâu?
Đông như kiến đến vùng sâu vui cười
Phố phường lên ngắm tuyết rơi
Xem cái chết trắng đỉnh trời vui thay
Mới hay khổ nạn nơi này
Lại là hạnh phúc mê say của người
25/01/2016
PXT



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét