ĐỐT MÌNH LÊN
Bảnh mắt đọc bài thơ Tửu cầm của nhà thơ bạn Trần Quang Quý. Hay tê tái . Hay đến độ tàn nhẫn với người đang yêu được yêu và mất người yêu. Nửa như là ly biệt nửa như là cạn trong nhau. Tửu cầm mà lại không chỉ là rượu là ca là cầm mà là giời là đất là anh là em là yêu thương và oan khốc là đoàn tụ, chia lìa...Trần Quang Quý không phải là người rượu, anh chỉ nhâm nhi lai rai nhưng chuyển sang đàn ca sáo nhị và em ún thì chỉ với bài thơ này anh xứng đáng là vô địch ở tuổi 40. Hay và miên man theo thi cầm thi tửu chợt nhận ra mình và anh đã ở ngưỡng 60. Còn tửu cầm được không bạn Trần Quang Quý. Lửa tàn là lửa rực. Rượu chót là rượu đậm, rượu nồng, tình cuối là gì hẳn nhà vô địch biết. Hãy đốt mình lên Trần Quang Quý. Lần cuối để lịm cho xứng một đời ngang dọc. (mượn bác Lê Quang Châu cái hình này minh họa nhé)
TỬU CẦM
Nào em nâng chén xuân này
Giời cao rót với đất dày làm men
Tửu cầm vừa chợt dâng lên
Mắt chan trong mắt người quên cuộc người
Giời cao rót với đất dày làm men
Tửu cầm vừa chợt dâng lên
Mắt chan trong mắt người quên cuộc người
Tiếng trong cất lửng lơ trời
Tiếng trầm rót xuống đáy đời chưa tan
Môi tìm cung bậc nhân gian
Mắt tìm thăm thẳm giọng đàn tri âm
Tửu cầm Tửu cầm Tửu cầm
Cô đơn nghiêng rót đau thầm ngược ly
Tiếng trầm rót xuống đáy đời chưa tan
Môi tìm cung bậc nhân gian
Mắt tìm thăm thẳm giọng đàn tri âm
Tửu cầm Tửu cầm Tửu cầm
Cô đơn nghiêng rót đau thầm ngược ly
Mùa xuân biền biệt ngoài kia
Còn ta đôi mắt nghiêng về cạn nhau.
Còn ta đôi mắt nghiêng về cạn nhau.
27/12/1995
TQQ
TQQ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét