1 thg 4, 2015


Nguyễn Trọng Tạo nhớ TCS và Văn Cao

Trong cuộc đời, tôi quen thân nhiều nhạc sĩ, nhưng sao tôi cứ nhớ Văn Cao và Trịnh Công Sơn thật day dứt. Hai người nhỏ con. Hai người Thiên định. Hai người ấm áp. Hai thiên tài của thế kỷ 20.
Hai người đã mãi mãi đi xa.
Cũng có thể là do một tam hợp tử vi Hợi-Mão-Mùi đã nối kết chúng tôi thành những người bạn vong niên.
Tôi nhớ lời Văn Cao một lần đề tặng tập thơ Lá của ông gửi vào Huế cho tôi năm 1988: “Tạo ơi, đi đâu mà đi lâu thế?”. Hơn cả một lời đề tặng.
Tôi nhớ lời Trịnh Công Sơn nói với tôi lần cuối cùng tại quán trà trên đường Đồng Khởi trước khi tôi chia tay anh lần cuối cùng, ra sân bay về Hà Nội tháng 3.2001: “Tạo đừng bỏ rượu, nhưng nhớ uống vừa thôi nghe”.
Đầu năm 2014, trong vườn của tôi đã có tượng của 2 Người Anh...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét