Ai có công đầu
với chữ quốc ngữ?
20/04/2014 07:00 (GMT + 7)
TT - Đây là vấn đề được đặt ra từ vài chục năm nay bởi một số nhà nghiên
cứu cùng những người quan tâm đến lịch sử buổi đầu chữ quốc ngữ. Những ai đã
tiên khởi mở ra việc tạo lập chữ quốc ngữ?
![]() |
|
Giao sĩ
Alexandre de Rhodes (Đắc Lộ) Ảnh tư liệu
|
Alexandre de Rhodes hay Francisco De Pina?
Với hai quyển sách Tự điển An Nam - Bồ Đào
Nha - Latin (gọi tắt Tự điển Việt - Bồ - La) và Phép giảng tám ngày bằng quốc
ngữ được tòa thánh La Mã cho xuất bản năm 1651, giáo sĩ Alexandre de Rhodes
(Đắc Lộ) từ lâu được coi là người có công lớn trong việc chế tác ra chữ quốc
ngữ.
Để tưởng nhớ công lao của Đắc Lộ, năm 1941
một bia kỷ niệm khắc tên ông đã được dựng bên hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội; và ở Sài
Gòn vào năm 1955 người ta đã lấy tên Alexandre de Rhodes đặt cho một con đường
ngay trung tâm thành phố này, còn mãi đến nay.
Nhà nghiên cứu Võ Long Tê nhận xét: “Đành
rằng giáo sĩ Alexandre de Rhodes không phải là người duy nhất đã sáng chế và
làm cho chữ quốc ngữ trở nên hoàn hảo, nhưng lịch sử vẫn xem vị giáo sĩ này là
thủy tổ chữ quốc ngữ vì đã có công thử thách chữ quốc ngữ trong các lĩnh vực
soạn sách tự điển, văn phạm, giáo lý, và nhất là phổ biến rộng rãi chữ quốc ngữ
bằng những tác phẩm ấn loát tại nhà in của Thánh bộ Truyền giáo tại La Mã”.
Đó là những quyển sách được coi là công cụ
bước đầu trong việc phổ truyền việc dạy và học chữ Việt, mở ra sự xuất hiện chữ
Việt trên bản đồ chữ viết của thế giới. Thủy tổ chữ quốc ngữ là cụm từ do nhà
nghiên cứu Phạm Đình Khiêm dành cho giáo sĩ Đắc Lộ, trong đó có một số luận
chứng giống như tác giả Võ Long Tê đã trích dẫn.
Quan điểm cho rằng giáo sĩ Đắc Lộ là người
có công đầu, có công nhiều nhất trong việc làm ra chữ quốc ngữ cũng đã được nhà
nghiên cứu Hoàng Tiến nhắc lại trong đề tài nghiên cứu Chữ quốc ngữ và cuộc
cách mạng chữ viết đầu thế kỷ 20 của mình được xuất bản năm 1994:
“...Và nhất là cha cố người Pháp Alexandre
de Rhodes là một nhà bác học rất giỏi về khoa ngôn ngữ đã tới Việt Nam và giảng
đạo bằng tiếng Việt. Tất nhiên việc này có công sức đóng góp của nhiều người,
nhưng ông là đại diện và giữ công đầu”.
Tuy nhiên, mãi đến gần đây nhà nghiên cứu
Nguyễn Phước Tương đã phản bác quan điểm tồn tại lâu nay, ông cho rằng Đắc Lộ
không phải là người có công đầu trong việc tạo tác chữ quốc ngữ.
Trong tham luận “Hội An - Thanh Chiêm và
sự ra đời chữ quốc ngữ” tại tọa đàm khoa học “Danh xưng Quảng Nam” ở Tam Kỳ hồi
tháng 9-2001, tác giả Nguyễn Phước Tương nhấn mạnh rằng Francisco de Pina mới
là nhà tiên phong sáng tạo chữ quốc ngữ.
Luận cứ mang tính khẳng định của nhà
nghiên cứu Nguyễn Phước Tương trước hết dựa vào tự bạch của giáo sĩ Đắc Lộ
trong “Lời nói đầu” ở Tự điển Việt - Bồ - La rằng ông học tiếng Việt lúc đầu
với giáo sĩ F. de Pina, rằng ông đã sử dụng các công trình tự điển viết tay An
Nam - Bồ, Bồ - An Nam của các giáo sĩ Gaspar d’Amaral và Antonio Barbosa - những
điều mà bất cứ ai tiếp cận Tự điển Việt - Bồ - La đều biết rõ.
Bên cạnh một số luận cứ khác nữa, đặc
biệt, nhà nghiên cứu này còn dựa vào phát hiện mới về công trình chữ quốc ngữ
của F. de Pina của nhà ngôn ngữ học Pháp Roland Jacques.
Đó là bức thư viết dở dài bảy trang cùng
cuốn Nhập môn tiếng Đàng Ngoài dài 22 trang dạy cho người mới học tiếng Việt
của giáo sĩ F. de Pina được R. Jacques tìm thấy ở Thư viện Quốc gia tại Lisbon
(Bồ Đào Nha).
Từ những tư liệu mới tìm thấy này, R.
Jacques đã viết chuyên luận Công trình của một số nhà tiên phong Bồ Đào Nha
trong lĩnh vực ngôn ngữ học Việt Nam được ấn hành tại Paris năm 1995.
Tác giả này viết: “Qua sự so sánh có hệ
thống việc mô tả bộ chữ cái Việt Nam thực hiện bởi văn bản này và văn bản kia,
như vậy sẽ trở nên có thể nhận định được rõ ràng hơn rằng Alexandre de Rhodes
đã chịu ơn các vị tiền bối của mình và ngược lại, có sự đóng góp tài năng của
bản thân ông”.
![]() |
|
Nhà in
Làng Sông được thành lập năm 1872 tại huyện Tuy Phước, Bình Định - một trong
những nhà in chữ quốc ngữ đầu tiên - Ảnh: H.V.M.
|
Công lao tập thể và vai trò của người Việt
Trong khi đó, một quan điểm phổ quát hơn,
từng được nhiều nhà nghiên cứu cùng chấp nhận hơn là: chữ quốc ngữ được hình
thành bước đầu từ công lao của một số giáo sĩ dòng Tên.
Năm 1955, trong cuốn sách về Công trạng
của nước Pháp ở Đông Dương của mình, tác giả Pháp Georges Taboulet cũng đã đưa
luận điểm như trên khi ông viết: “Việc phiên âm tiếng Việt bằng chữ Latin điểm
thêm các dấu quy ước, là một công lao tập thể mà sự đóng góp chủ yếu của các
linh mục Francisco de Pina, Cristophoro Borri, Gaspar d’Amaral, Antonio
Barbosa, còn linh mục Alexandre de Rhodes thì có công hệ thống hóa, chỉnh lý và
phổ biến văn tự này...”.
Tác giả Võ Long Tê cũng cho rằng: “...Căn
cứ vào những sử liệu chắc chắn và những suy luận hợp lý, chúng ta có thể quyết
đoán rằng công cuộc sáng chế chữ quốc ngữ là một công trình tập thể, nằm trong
một khuôn khổ những nỗ lực phiên âm các thứ tiếng có chữ tượng hình ở Viễn Đông
do các thừa sai châu Âu khởi xướng từ thế kỷ thứ 16”.
Cũng nhắm vào công lao tập thể trong việc
tạo lập chữ quốc ngữ, linh mục Đỗ Quang Chính đã dùng từ “những ông tổ” để chỉ
những giáo sĩ có công trong việc Latin hóa tiếng Việt buổi đầu.
Dẫu vậy, vị linh mục sớm đi vào nghiên cứu
lịch sử chữ quốc ngữ này cho rằng “ai là người có công nhất trong việc sáng tác
chữ quốc ngữ?” vẫn còn là điều thắc mắc cần được làm sáng tỏ.
Về đóng góp của người Việt, theo nhà
nghiên cứu Võ Ngọc Liễn, có lẽ vì đặt nặng vai trò chủ động của các giáo sĩ
dòng Tên trong việc tạo tác nên chữ Việt mới từ mẫu tự Latin do họ “mang tới”
vốn hoàn toàn xa lạ với người Việt, các nhà nghiên cứu có phần chậm trễ khi nói
đến vai trò của người Việt.
Trong một số tác phẩm được xuất bản từ
những năm 1960-1970 của mình, các tác giả Đỗ Quang Chính, Võ Long Tê đều đã đề
cập sự đóng góp của người Việt cho sự ra đời của chữ quốc ngữ.
Đó là những nho sĩ, những sư sãi, những
tân tòng - người mới theo đạo (Công giáo) mà đặc biệt là những tân tòng trở
thành thầy giảng (đạo).
Nhưng tiếc rằng đó đều là những đóng góp
lặng thầm, chìm khuất, ít được các giáo sĩ thời đó nêu danh tính hay ghi lại cụ
thể, ngoại trừ những ghi chép của các giáo sĩ F. de Pina, Đắc Lộ, C. Borri về
công lao của người Việt trong việc bày vẽ cho họ học tiếng bản xứ.
“Các thầy giảng Igesico Văn Tín, Bentô
Thiện với những tác phẩm quốc ngữ xuất sắc được lưu lại từ năm 1659, đương
nhiên họ đã cùng với các vị giáo sĩ ở cư sở của mình cùng nhau miệt mài luyện
tập chữ quốc ngữ cũng như học hỏi ngôn ngữ của nhau” - nhiều nhà nghiên cứu đã
nói.
Và, ngoài tên tuổi của một ít các thầy
giảng người Việt được nói đến, chắc chắn còn nhiều người Việt khác đã cộng tác
đắc lực với các linh mục dòng Tên trong công cuộc kiến tạo chữ quốc ngữ buổi
đầu.
HUỲNH VĂN MỸ - BẢO
TRUNG
Kỳ tới: Đâu là “chiếc nôi” chữ
quốc ngữ?


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét