26 thg 7, 2013

Quê cũ, Quán nhậu và sách

Quê cũ, quán nhậu và sách 

May 12, 2012 By Guest 8 Comments Blog của bạn Vũ T Khanh ngày thứ bảy 12/05/2012

 Liệu 5% còn lại có thắng nỗi không? mà thắng để làm gì? Nhưng rồi con chợt hiểu, trong lịch sử, có hàng triệu trường hợp 1 người có thể thay đổi hàng triệu triệu người, xoay chuyển cả đại cục, thay đổi 1 phần thời đại, chí ít cũng là tác nhân cuả sự biến chuyển thời đại.. 1 ngày nọ, sau năm ,sáu năm xa nhà lên thành thị làm và học, Con về thăm nhà, gặp bạn cũ, gặp quê cũ, gặp những cô, cậu bé của tương lai…
 QUÊ CŨ, CÀ PHÊ, QUÁN NHẬU VÀ SÁCH

 Điều đầu tiên thay đổi rõ rệt là quán nhậu nhiều gần bằng nhà dân, có thể hơi phóng đại nhưng mà cứ vài trăm mét là có quán to, quán cóc, quán sang, quán bình dân. San sát, nhiều lắm Bác ơi. Tiếp đó là quán cà phê, mà hình như là không thua kém lắm với quán nhậu. Cả hai nơi này đều có chức năng giết thời gian, giết sáng tạo và tư duy. Nhưng kẹt nỗi hai nơi này đông lắm, lúc nào cũng kẻ ra người vào như trẩy hội, lớp lớp gương mặt ngầu ngầu, ngà ngà, bềnh bệch ngồi la ngồi liệt… Con tìm lại thư viện năm xưa, cái thời con không biết đâu là quán nhậu, không biết lắm khái niệm ngồi quán cà phê, cái thời sách vở là món quà linh thiên, nơi đó có cái thư viện nho nhỏ, với ánh đèn vàng vàng, với những đầu sách già cỗi và úa vàng, với người thủ thư không lấy gì yêu sách cho lắm. Con ngấu nghiến đọc, trò chuyện cùng tác giả, hình dung về thế giới bên ngoài, tưởng tượng về những cộng sự. Nhưng hiện tại cái thư viện đó cũng dẹp luôn rồi. Thư viện là của phòng văn hóa huyện mở ra và quản lý, Con hỏi bạn con, sao không thấy cái nhà sách hay siêu thị sách nào vậy? Nó chỉ mấy cái siêu thị mini về đồ điện tử và điện máy. Con tìm tới nơi con hay thuê truyện tranh và sách báo để đọc, đó là 1 căn nhà nhỏ chừng vài mét vuông, do 1 bà chủ hình như là thất học, nhưng bả có biệt tài là nhớ tất cả đầu sách và đọc hầu hết các loại sách cho thuê. Mà hình như bà là tụ điểm duy nhất để cho thuê sách báo ở cái thị trấn nhỏ bé ây..Bấy giờ ghé lại , bà vẫn như xưa, mấy đứa nhỏ đông nghẹt
NHỮNG TƯƠNG LAI

 Con ngồi với bạn cà phê lúc 3 giờ chiều. Từ trong quán nhìn ra, con thấy như phim Hồng Kông, từ xa xa, 5,6 tóc vàng tóc đỏ, chừng 13,15. Có cả mấy công chúa trong đám ấy, cả bọn đi liêu xiêu như bóng ma, xuất hiện như những cao bồi, áo phanh ngực, quần nhàu nát, chân không dép hiên ngang bước vào quán. Mấy cô bé phục vụ toe tét chạy ra, còn ý ới chưởi thề nhau để xem ai ra phục vụ khách. Các thượng đế bàn nhau sẽ cà phê cho tỉnh táo rồi đi nhậu tiếp. Bên tai con, thằng bé bán vé số chừng 5,6 tuổi mời chào với cái chân không dép và bộ đồ xỉn màu, bạn con lắc đầu, vậy là nó đứng đó tuôn ra những từ ngữ chỉ có trong phim người lớn, về quan hệ tình dục, về chém giết đủ loại. Vài phút sau, có 2 thằng bé khác, chừng 4, 5 tuổi ... bước vào. Bạn con bảo thằng bé mới vào kêu thằng bé đang đứng đi đi. Vậy là 2 thằng nhóc chu mỏ phun nước bọt vào nhau và chạy ầm ầm khắp quán ... Tối con đi đá bóng cùng bạn cũ, bạn con dạy trong trường đại học, đội bóng đối phương là học trò của bạn con. Tụi nó sức trẻ đá hăng quá, chơi tốt, con thấy vui ghê. Kết thúc trận bóng, tụi nhỏ rủ nhau đi nhậu, không say không về, 1 em hỏi mầy biết hôm nay thứ mấy hông, em khác đáp hôm nay thứ 4 chứ không phải thứ 7, ừ được, nhậu tới thứ 7 thì nghỉ… BẠN CŨ Bạn thân con là người có tài, thông minh, cờ tướng không ai địch nỗi, kể cả các vị cao tuổi cũng phải phục, kẹt nỗi bạn con mới đi làm được 2 năm, nhưng làm bên bộ phận sản xuất ở 1 nhà máy địa phương, bạn bảo chán đời quá, không muốn bon chen, chỉ muốn vê quê mần vườn mần ruộng, mần kinh tế vườn, làm nông trại. Bạn xin được 1 chân làm trong nhà nước, hình như chân kế toán, mà bạn lại học công nghệ thực phẩm, hỏi bạn sao làm được, bạn bảo cả tháng thu chi chừng 5,6 triệu, ai làm chả được, mà bạn được cấp cả bàn riêng, máy tính riêng, nghe nói lương bạn tính theo bậc đại học, mà bạn học dân lập thì phải. Chiều chiều, bạn tà tà đánh cờ, điện thoại không dùng tới, bạn bảo giờ làm ở quê rồi nên không cần dùng tới điện thoại.. Con có vài dự án và hoài bão, nhưng thuyết phục hoài bạn bảo sợ phải bon chen lắm. Nhưng theo con biết nhiều năm học đại học, bạn chỉ có say xỉn, ngủ và cá độ,. 2 năm đi làm, bạn về quê, sợ phải bon chen... Một bạn khác, xin được chân vào một hãng viễn thông lớn, vậy là từ đó, bạn không bao giờ nhìn và chơi với bạn cũ, bạn đồng cấp, bạn chỉ chơi với những đồng nghiệp và cấp trên, mà hình như hãng này cũng thuộc quản lý của…
 Con người xa quê, sống ở thành phố năng động nhất nước, nhưng vẫn mong mỏi quê nhà, mong mỏi phát triển thế mạnh quê hương, ngày ngày tìm kiếm cơ hội kinh doanh tại quê nhà, ngày ngày đau đáu với những vấn đề thời đại, con không biết là hình như con lo không đúng chỗ, bởi có lẽ con không có thân thế chăng, nên con đành nằm trong số 5% những người khờ dại...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét