21 thg 6, 2013

Đinh Văn Hạnh- Bài thơ của Đàm Phi Vũ

  ĐVH
Anh Thế vừa post một bài khá lý thú. Định “còm” vào bài của anh luôn. Nhưng thấy đây là vấn đề có vẻ nhạy cảm, đành dài dòng lạm bàn và đẩy sang anh, như trút một phần trách nhiệm, nếu có gì sơ sẩy. Mệt lắm. Nói về chồng vợ thiên hạ có hẵn cả hàng thiên lý thuyết. Nhưng có lẽ câu khái quát dễ chấp nhận hơn cả: Vợ chồng là duyên nợ. Duyên là may mắn tất yếu. Nợ thì như một liên kết qua lại không th...ể né, nhưng nó dễ thương, đáng thương… chứ không như những bản hợp đồng sinh ra là để hạn chế tranh cãi. Bởi vậy, cái duyên nợ vợ chồng cũng là sự sắp đặt của tạo hóa vậy. Không dám nói nhiều, biết đâu gặp tai bay vạ gió. Xin chép tặng anh (và mọi người) một bài thơ của ông bạn già Đàm Phi Vũ (ở Vũng Tàu), khóc vợ khi ông đã ngoài 70, phải tiễn biệt người bạn tri kỷ, người vợ yêu thương. Xin quý vị cùng lắng đọng và chiêm nghiệm:

Mấy chục năm trời ta cứ ngỡ
Ta và em một đôi
Chiều nay em đi rồi ta mới biết
Ta và em một chiếc bẻ làm đôi
Ta một nửa và em một nửa
Ôi, em một nửa của ta không còn nữa
Ta chỉ còn một nửa của ta thôi…

TQS post từ Facebook của ĐVH ngày 21.6.2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét