16 thg 12, 2015



ĐỐT MÌNH LÊN
Bảnh mắt đọc bài thơ Tửu cầm của nhà thơ bạn Trần Quang Quý. Hay tê tái . Hay đến độ tàn nhẫn với người đang yêu được yêu và mất người yêu. Nửa như là ly biệt nửa như là cạn trong nhau. Tửu cầm mà lại không chỉ là rượu là ca là cầm mà là giời là đất là anh là em là yêu thương và oan khốc là đoàn tụ, chia lìa...Trần Quang Quý không phải là người rượu, anh chỉ nhâm nhi lai rai nhưng chuyển sang đàn ca sáo nhị và em ún thì chỉ với bài thơ này anh xứng đáng là vô địch ở tuổi 40. Hay và miên man theo thi cầm thi tửu chợt nhận ra mình và anh đã ở ngưỡng 60. Còn tửu cầm được không bạn Trần Quang Quý. Lửa tàn là lửa rực. Rượu chót là rượu đậm, rượu nồng, tình cuối là gì hẳn nhà vô địch biết. Hãy đốt mình lên Trần Quang Quý. Lần cuối để lịm cho xứng một đời ngang dọc. (mượn bác Lê Quang Châu cái hình này minh họa nhé)
TỬU CẦM
Nào em nâng chén xuân này
Giời cao rót với đất dày làm men
Tửu cầm vừa chợt dâng lên
Mắt chan trong mắt người quên cuộc người
Tiếng trong cất lửng lơ trời
Tiếng trầm rót xuống đáy đời chưa tan
Môi tìm cung bậc nhân gian
Mắt tìm thăm thẳm giọng đàn tri âm
Tửu cầm Tửu cầm Tửu cầm
Cô đơn nghiêng rót đau thầm ngược ly
Mùa xuân biền biệt ngoài kia
Còn ta đôi mắt nghiêng về cạn nhau.
27/12/1995
TQQ

15 thg 12, 2015

Đăng bởi Trung Lập on Thứ Hai, ngày 14 tháng 12 năm 2015 | 14.12.15

hoang thanh thang long - triptargets
 Hoàng Thành Thăng Long ngày nay. Nguồn: Tiengviet.com.

Gần 50 năm về trước (1961), Viện Đại học Huế do Linh mục Cao Văn Luận làm Viện trưởng, cho dịch bộ sử An Nam chí lược của Lê Trắc, trong đó có phụ lục “Trương Thượng thư hành lục” (Thượng thư Trương Lập Đạo ghi chép về chuyến đi). Bản “Hành lục” này, có kể qua các cung điện và các công trình xây dựng của thành Đại La (tức thành Thăng Long). Không rõ các nhà nghiên cứu di tích thành Thăng Long hiện nay đã tham khảo văn bản này hay chưa, nên tôi xin chua thêm chữ Nho bên cạnh tên các công trình xây dựng để dễ nhận diện. Nếu quí vị đã từng làm, thì bài viết dưới đây cũng không thừa, vì có thể cung cấp cho độc giả một vài sử liệu về thời nhà Trần. Văn kiện trưng ra đây, chúng tôi căn cứ sách An Nam chí lược [1] hiện lưu trữ lại trường đại học Princeton.

Phần mở đầu bản ghi chép, Trương Lập Đạo cho biết phái đoàn nhà Nguyên khởi hành tại Bắc Kinh vào năm Tân Mão [1291] vượt qua 8.000 dặm đường tới nước An Nam. Gặp nhau hôm đầu tiên, xẩy ra cuộc đấu lý về chỗ ngồi; phía bên ta kẻ đánh người đỡ, Hàn Lâm Đinh Củng Viên tỏ ra cứng rắn, riêng vua Trần Nhân Tông thì lại rất mềm dẻo. Chỗ ngồi vừa thu xếp xong; thừa dịp bên ta đả kích hành động giả nhân giả nghĩa hiếu chiến của nhà Nguyên, khiến Trương Lập Đạo cứng họng; viên Thượng thư này bèn làm bộ giận dữ đòi bỏ về. Tiếp đến mấy ngày hôm sau, có cuộc đón rước chiếu thư vào hoàng thành; làm lễ chiêm bái chiếu thư, dự tiệc, vua Trần Nhân Tông và Trương Lập Đạo gặp riêng trò chuyện. Nhà vua tỏ ra lễ độ nhưng rất cương quyết, không nhượng bộ yêu sách bắt phải đích thân sang chầu vua nhà Nguyên. Không làm gì được hơn, viên Sứ giả này soạn một văn kiện mang tên là “Thư giảng nghĩa” trao cho vua ta. Thư này còn được lưu lại, có lẽ với dụng ý để triều đình nhà Nguyên biết được rằng dù chuyến đi thất bại, riêng Sứ giả Trương Lập Đạo thì đã làm hết sức mình. Để hiểu sâu hơn sự việc, xin hãy đi ngay vào bản dịch:

Thượng thư Trương Lập Đạo ghi chép về chuyến đi sứ An Nam

Vào tháng Chạp năm Tân Mão Chí Nguyên thứ XXVIII [1291] phái đoàn khởi hành từ Đại Đô [2] , kinh qua khe động vùng Hồ Quảng [3] cuối cùng tới An Nam. Hơn 8.000 dặm hành trình, vượt biển leo núi không sao kể xiết! Vào ngày 18 tháng 3 năm sau, đến địa giới Khâu Ôn. Nước nầy sai Tư thần mang rượu, thực phẩm tới nghênh tiếp. Sau khi vượt sông Lô [4] , phái đoàn đến sứ quán.

Sáng hôm sau, Thế tử [5] đích thân đến sứ quán làm lễ chiêm ngưỡng chiếu thư, rồi vái. Thế tử hỏi thăm sức khỏe Thiên tử [6] . Lập Đạo đáp:

“Thiên tử vạn phúc.”

Kế tiếp hỏi thăm Đại thần. Lập Đạo đáp:

“Tể tướng cũng được bình an.”

Lại hỏi thăm Thiên sứ đi đường vất vả. Lập Đạo trả lời:

“Thiên tử không cho An Nam là xa xôi, vậy có gì gọi là vất vả.”

Chuyện trò xong, Hàn lâm Đinh Củng Viên cùng Ngự sử Đại phu Đỗ Quốc Kế thưa rằng:

“Năm ngoái định lễ vua ngồi ngoảnh mặt hướng nam, khách ngồi quay mặt phía vua; vậy xin Sứ thần tọa vị.”

Lập Đạo trả lời:

“Khanh tướng nước lớn với vua nước nhỏ ngang hàng, sao lại có lễ Nam diện [7] ! Cùng ngồi theo hướng đông tây có được không?”

Củng Viên trả lời:

“Vương tôi tuy nhỏ, nhưng theo thứ tự đứng đầu các nước chư hầu.”

Lập Đạo nói:

“Vương các ngươi cũng do triều đình ta đặt ra mà thôi.”

Rồi ngồi theo hướng đông tây, cùng uống rượu đàm thoại. Thế tử nói:

“Cha Cô [8] trước khi mất có dặn dò rằng phải kính trọng Thiên triều, không được khiếm khuyết việc tuế cống. Mấy năm trước Sứ thần Thiên triều không đến, có sai sứ hàng năm sang cống, không hiểu ý trên có bằng lòng không? Sản vật tại tiểu quốc không có gì quí hiếm, chỉ đem hết lòng thành mà thôi; hôm nay được Sứ thần đến thực hân hạnh.”

Lại nói:

“Sứ giả tiểu quốc trở về cho biết Thiên tử tuổi cao nhưng rất tráng kiện, Cô nghe vậy có lời chúc lành.”

Lập Đạo trả lời:

“Thiên tử tóc bạc trắng nhưng sắc diện như người trẻ tuổi.”

Thế tử chấp tay lên trán rồi ân cần nói:

“Thiên hạ hưởng phúc, tiểu quốc cũng được phúc lây.”

Lại hỏi thêm:

“Mấy năm trước đây Thiên triều sao không sai sứ tới?”

Lập Đạo trả lời:

“Thiên tử giận Tiên Quốc vương [9] không sang chầu nên không cho sứ tới. Nay nhận được tờ tâu biết rằng Tiên Quốc vương đã mất; Thánh ý nghĩ rằng tội của Quốc vương xưa không di lụy đến con, nên cho chúng tôi sang đây.”

Thế tử nói:

“Thiên tử hiếu sinh, ghét chém giết là điều may cho tiểu quốc không gì lớn hơn; Thiên tử vạn vạn tuế!”

Lập Đạo trả lời:

“Thiên tử cai trị cả bốn biển, lòng nhân như Nghiêu Thuấn, đâu nỡ gia binh! Chỉ bảo phải làm lễ sang chầu, Tiên Quốc vương không nghe, nên gây sự hấn khích khiến dân tàn quốc phá, nông nỗi nầy đều do các ngươi tự gây ra cả.Triều đình không ham đất đai và đồ tuế cống của các ngươi, chỉ do việc không chịu sang chầu gây ra mà thôi.”

Thế tử nói:

“Mấy năm trước đây đại quân đến; thiêu hủy nhà cửa, khai quật phần mộ tổ tiên, xương cốt bộc lộ rải rác khắp mọi nơi.”

Nói chưa dứt lời, thì đám quần thần ngồi xung quanh khóc ròng.

Lập Đạo trả lời:

“Mấy năm trước đây, Thiên tử ra lệnh cho Vân Nam vương Dã Tiên Thiếp Mộc Nhi đánh Miến Điện, dụ rằng không đốt chùa chiền cung thất, không khai quật phần mộ. Khi đại quân đến vua Miến Điện chạy trốn, Vân Nam vương không giết một ai, tự quán cung thất đều không bị thiêu hủy; vua Miến cảm ân đức xin hàng, hàng năm sai người đến triều cống. Vậy ngày Trấn Nam vương xuất quân sang đây, chẳng lẽ Thiên tử không dặn dò như vậy sao? Nếu không, thì cung thất nầy làm sao còn được!”

Hàn lâm Đinh Củng Viên tiếp lời:

“Thiên tử nhân từ như vậy, nếu người không dùng đến can qua [10] là điều hay nhất!”

Lập Đạo nạt lớn:

“Nước An Nam mắc họa há chẳng do bọn người như ngươi gây ra hay sao? Ngươi làm sao có đủ bản lãnh để biết được ý Thiên tử?”

Lập Đạo cùng phái đoàn giận dữ phất tay áo đứng dậy, Đinh Củng Viên bèn xin nhận lỗi.

Thế tử lúc mới đến sứ quán có tâm sự rằng:

“Chịu tang phụ thân giữ trai giới năm năm, mặc áo vải, ăn rau quả, đến nay mới được hai năm.”

Ngày 24, Thế tử đáp xe loan đến sứ quán làm lễ đón chiếu thư, quần thần mặc triều phục đi bộ tháp tùng. Giờ Ngọ [11] rước chiếu thư đến Thành Hoàng Thánh Cung (城 隍 聖 宮), qua cầu Ngoạn Nguyệt (翫 月 橋), lầu Trường Minh (長 鳴 樓), rồi đến cửa Chính Dương (正 陽 門). Tại đây Lập Đạo xuống ngựa, kính cẩn bưng tờ chiếu qua cửa Minh Dương (明 陽 門), đám tùy tùng qua cửa Vân Hội (雲 會 門), các quan An Nam qua cửa Nhật Tân (日 新 門). Đám rước đến dướigác Minh Hà (明 霞 閣), vừa đi vừa đốt hương trên đường trải thảm. Thế tử cùng chú là viên tiếm Thái sư [12] Chiêu Minh Vương, em là Tả Thiên vương, Thiếu bảo, Ngự sử, Hàn lâm tất cả tám người lên điện Thọ Quang (壽 光 殿) làm lễ. Trước long ỷ đặt sẵn hương án, Thế tử bái chiếu. Lễ xong, tuyên đọc rồi nói:

“Được thấy tận mắt chiếu thư, vô cùng sung sướng! Hoàng đế vạn vạn tuế!”

Lễ xong ra gác Triều Thiên (朝 天 閣), rồi bước xuống điện Tập Hiền (集 賢 殿) dự yến tiệc, chủ khách ngồi theo hướng đông tây. Chỉ có viên tiếm Thái sư ngồi bên cạnh Thế tử; các viên Thái úy, Thái bảo đứng hầu; các quan lại khác ngồi tại điện dưới, không gọi không được tự tiện tiến lên. Đại nhạc tấu ở điện dưới, tiểu nhạc tấu ở điện trên. Yến tiệc gồm 8 bàn, rượu ngon, đủ các thứ sơn hào hải vị; thỉnh thỏang được mời ăn trầu têm vôi vỏ hàu. Các Vương chuyện trò làm thơ tặng, Lập Đạo cũng ứng khẩu làm thơ họa lại.

Yến tiệc xong, mời Lập Đạo vào trong trướng, cả hai thân mật ngồi trên sàn nhà; Thế tử nói:

“Bản quốc qui phụ Thiên triều đã ba mươi năm nay, lòng thành thờ bề trên không bao giờ quên, hàng năm tuế cống chưa bao giờ thiếu, từ đời ông cha đến nay vẫn theo đúng một đường. Thường nhận chiếu thư bắt phải sang chầu, vì tật bệnh không thể đi được nên Thiên tử giận mang binh thảo phạt, sinh linh bị giết, khai quật lăng tẩm, thiêu hủy chùa chiền, chặt phá cây cối, đau đớn không thể kể xiết! Tiểu quốc vô tội, mắc phải đại nạn. Chiếu thư của Thiên tử kết tội bản quốc giết Quốc thúc [13] , đuổi Sứ thần, chống lại Vương sư [14] nên chưa xá tội. Quốc thúc do cha Cô sai sang chầu Thiên tử, Thiên tử phong Quốc thúc tước Vương, Quốc thúc sợ hãi không biết đi đâu, chớ không phải do nước Cô giết. Sự việc do Quốc thúc tự ý bỏ trốn xuống biển nam, người trong họ lại cầm quân chống lại Vương sư, Quốc vương hoàn toàn không biết điều đó. Chỉ có lỗi duy nhất là không sang chầu, thực tình do tham sống sợ chết. Xa xôi vạn dặm, đường sá gian hiểm, lam sơn chướng khí, lại không quen thủy thổ; lỡ bị chết dọc đường thì có ích lợi gì cho Thiên triều? Tuy tại đây nhưng hàng năm vẫn lo việc tiến cống, cẩn thận thờ bề trên, có làm điều gì hại cho Thiên triều đâu? Nếu lòng kẻ dưới chưa bộc bạch được với bề trên, nay có Thiên sứ tới, được nói nỗi oan của mình, chẳng khác gì đến để trình bày trước cung khuyết vậy. Xưa có câu: “Ở dưới cõi trời nầy, chẳng có đất nào không phải là đất của Thiên tử;chẳng có dân nào không phải là dân của Thiên tử”; vậy dân nước An Nam là dân của Thiên tử, không có chí hướng nào khác. Bởi vậy bốn biển là nhà của Thiên tử, tuy Cô không đến chầu nhưng cũng là thần dân của Thiên tử vậy; lòng thành chỉ có trời đất biết mà thôi.”

Lập Đạo nói:

“Trong buổi lễ cáo từ Thiên tử, Thừa tướng nhắc nhở rằng ‘Các Sứ giả trước đây không tuyên dương được ý của Thiên tử, khiến cho tiểu quốc nghi ngờ; nay sai các ngươi đi, chớ noi theo sự sai lầm cũ.’ Nay chúng tôi đến đây cùng Thế tử hội diện, chỉ dùng lời nói mà thôi sợ không diễn tả được hết ý, nên soạn một văn kiện mang tên là ‘Thư giảng nghĩa’ để trình bày cho hết lý, thư như sau:

Thư giảng nghĩa của Thượng thư Trương Lập Đạo tự Hiển Khanh gửi Thế tử

Năm Chí Nguyên thứ XXVIII [1291] Thượng thư Trương Hiển Khanh gửi thư cho Thế tử như sau:

Với lòng thành khẩn, không ngại sự hiềm nghi; đây là lúc phải nói đến sự lợi hại giữa hai nước. Chúng tôi thừa mệnh Thiên tử, phụng sứ đến chốn xa xôi nầy. Ngày khởi hành lên xe, các quan đại thần trong triều dặn dò rằng:

“Chiếu chỉ của nhà vua bao dung như trời đất đối với vạn vật; nhưng nước nhỏ [15] đa nghi, các ngươi cần phải nói với Thế tử kỹ hơn.”

Vĩ đại thay triều Nguyên, từ đời Tam đại [16] đến nay chưa lúc nào thịnh trị như vậy. Phía bắc vượt Âm Sơn [17] , đó là nơi Thánh triều gây dựng cơ nghiệp; phía nam qua vùng biển viêm nhiệt, những quốc gia xứ đó đều xưng thần. Các Tù trưởng Hồi Hột [18] , Tây Vực [19] lặn lội qua sa mạc đến triều cống; Quốc chúa di địch phương đông là Cao Ly [20] băng qua biển tới cung đình. Vua Khiết Đan, Nữ Chân [21] Tây Hạ vì chống lại nên đều bị tiêu diệt. Các Quốc trưởng Bạch Thát, Úy Ngô, Thổ Phồn [22] tuân lệnh đưa con đến liên kết hôn nhân. Quốc vương Vân Nam, Kim Xỉ [23] , Bồ Cam [24] gửi con trai tới làm con tin. Nước Đại Hạ ở Trung Nguyên [25] và nhà Tống mới mất, thì người người trong lãnh thổ đều biến thành con dân.

Chỉ có An Nam là nước nhỏ bé, miệng thì nói phục tùng, nhưng tâm thì chưa phục. Tuy được cai trị một phương, hàng năm triều cống không khuyết, nhưng chưa tỏ hết lòng thành. Việc mang quân đi hỏi tội là lý đúng của đại quốc, nếu trốn tránh đi cũng là lẽ thường tình của kẻ hèn kém. Cớ sao lại tranh hoành với quân của Trấn Nam vương [Thoát Hoan], dám quên cả đạo vua tôi; há lại dùng mưu lược của bậc tướng tướng [26] để đánh úp, tranh thắng với bọn Ô Mã Nhi. “Năm việc không phải” nêu đầu trong kinh Xuân Thu [27] đã thể hiện ra trong những ngày đó; “ba điều đáng sợ” [28]cũng ghi trong lời nước Lỗ, người quân tử cần biết rõ ràng. Trước kia bảo rằng “Nếu đánh đòn ít thì khứng chịu, đánh nhiều thì chạy trốn” lời nói đó đâu rồi? [29]

Cái tội của ngươi có thể thấy được hai, ba; nếu không, thì có cách nào để biết được đây?

Nếu quân của nước lớn đến, nước nhỏ cố giữ bờ cõi, thua nhưng không chịu theo hàng; thì dân chúng phải chạy tản cư đến vùng góc biển; sống khổ sở lầm than, tuy sống cũng như đã chết, tuy còn cũng chẳng khác gì mất. Vậy góc biển tuy hiểm, nhưng không nương dựa được, đó là lý thứ nhất.

Giang Nam của nhà Tống có 400 châu, nhưng không đương nổi mũi nhọn Trung Nguyên [30] . An Nam so với Giang Nam dân đông ít bao nhiêu đã biết rõ, vậy làm sao có thể chống cự được với thượng quốc? Rồi năm nay đánh nhau, năm sau đánh nhau; ngày nay chết trận, ngày mai chết trận. Dân nước nhỏ còn được bao nhiêu; vấn đề nhân lực không đủ để nương tựa, đó là lý thứ hai.

Nhà Tống có nước đến 300 năm, bị quét sạch trong một sớm. Nước nầy đối với An Nam là nước cha con, như môi với răng. Nay môi mất, răng lạnh, cha chết con cô đơn, đó là lý đương nhiên. Để không đến nỗi cô đơn lạnh lẽo, hãy qui phụ triều Nguyên, đạo trời tương ứng, khí vận lưu thông. Nay bỏ đạo trời, chỉ chuộng vào sức người; như vậy không đi ngược lại ý trời ư! Vậy là xa với lịch số, không thể nương dựa được, đó là lý thứ ba.

Ngu nầy nghe rằng thuận với trời thì thịnh vượng, nghịch với trời thì tiêu vong. Xưa các nước chư hầu, hoặc triều cận chốn kinh sư, hoặc họp hội đồng nơi núi lớn, nhân việc quân lữ thường vượt biên cảnh không cho là khó khăn. Cớ sao ngươi cứ sợ cái khó nhọc hành trình qua núi cao sông rộng? Chính là chỗ sai trong hào Ly [31] , mất cả ngàn dặm. Việc phải làm ngay là phải hối chuyện cũ, tự đổi mới, đến chầu tạ tội. Thiên tử là vua của vạn nước, đức như Nghiêu, Thuấn; làm sao có thể nuốt lời. Tất xá tội nhỏ, lại ban thêm ân; An Nam vĩnh viễn hưởng hạnh phúc ngàn năm, như cha mẹ với con cái cùng sung sướng, không có kế nào hay hơn như vậy!

Nước ngươi nhỏ, không kể cái lợi ngày hôm nay; nếu sau này nơi bờ biển xa có địch đến xâm phạm, biết được nhà Nguyên che chở, họ cũng không dám gây hấn với nước An Nam. Có thể nhờ, có thể dựa; đó là uy đức lớn của triều Nguyên; như bộ phận hô hấp, không thể ngưng trong giây phút.

Kẻ ngu nầy không phải là thuyết khách, ngươi chớ nghi ngờ. Nói đến vậy mà chưa có thể tin được, thì cứ tự ý mà làm; nhưng cái hậu họa thì ta không lường được!”

*
“Thư Giảng nghĩa” của Thượng thư Trương Lập Đạo nội dung vừa thuyết phục vừa đe dọa. Y biết rõ mối lo của người nước nhỏ là phải đụng đầu với Trung Quốc đất rộng người nhiều, nên đã nêu lên một sự thực phũ phàng để dễ bề thuyết phục “Rồi năm nay đánh nhau, năm sau đánh nhau; ngày nay chết trận, ngày mai chết trận. Dân nước nhỏ còn được bao nhiêu; vấn đề nhân lực không đủ để nương tựa, đó là lý thứ hai.”

Những bậc làm lịch sử tại nước ta cũng biết rõ tình cảnh “châu chấu đá xe” này; nên đời nối đời tìm cách mở nước để mong có được một thế quân bình. Có thể hiểu Tây tiến, Nam tiến, không phải là bản trường ca của một dân tộc hiếu chiến; mà chỉ là nỗ lực không ngừng của một dân tộc kiên cường, muốn thoát khỏi định mệnh lịch sử!

Tác giả: Hồ Bạch Thảo

Nguồn: © 2007 talawas


—————-

[1]Vũ Thượng Thanh hiệu đính, Trung Hoa Thư cục xuất bản, Bắc Kinh, 1989.

[2]Đại Đô: Bắc Kinh ngày nay.

[3]Tức các tỉnh Hồ Nam, Quảng Tây (TQ)

[4]Sông Lô: tức sông Hồng.

[5]Tức Vua Trần Nhân Tông

[6]Kūbilaï Khān (1215–1294), tiếng Mông Cổ là Xubilaï, tức Nguyên Thế tổ Hốt Tất Liệt (元世祖 忽必烈), người sáng lập triều đại nhà Nguyên (Yuan) ở Trung Hoa (1234-1368).

[7]Nam diện: Theo lễ chỗ ngồi của Đế Vương hướng nam. Kinh Dịch có câu “Thánh nhân nam diện nhi thính thiên hạ, hướng minh nhi trị”; ý nói bậc thánh nhân ngồi hướng nam nghe thiên hạ là quay mặt về phía sáng để cai trị dân.

[8]Cô: Vua thường tự xưng là Cô, hay Quả nhân.

[9]Tiên Quốc vương: tức vua đã mất, chỉ vua Trần Thánh Tông.

[10]Can qua: là hai thứ vũ khí, ý chỉ chiến tranh.

[11]Từ 11-13 giờ.

[12]Tiếm Thái sư: Ý nói đây không phải là chức Thái sư do triều đình Trung Quốc phong.

[13]Quốc thúc là chú của vua, tức Trần Di Ái. Di Ái được vua Trần Thánh Tông cho sang chầu nhà Nguyên. Vua Nguyên phong Di Ái tước Vương, rồi cho người đưa về nước để thay vua Trần Thánh Tông.

[14]Vương sư: Quân đội nhà vua, ý chỉ quân Nguyên.

[15]Chỉ nước ta.

[16]Tam đại: ba triều vua thời xưa tại Trung Quốc gồm Hạ, Thương, Chu.

[17]Âm Sơn: dãy núi tại phía bắc Trung Quốc thuộc các tỉnh Tuy Viễn, Sát Cáp Nhĩ, Nhiệt Hà.

[18]Hồi Hột: chủng tộc thuộc dòng dõi Hung Nô tại vùng Tân Cương.

[19]Tây Vực: dùng nói chung 36 nước phía tây Tân Cương.

[20]Triều Tiên ngày nay.

[21]Nữ Chân: tức nước Kim đời Tống.

[22]Thổ Phồn: nước Tây Tạng.

[23]Kim Xỉ: tức Mán răng vàng, một bộ tộc thiểu số tại vùng Vân Nam.

[24]Bồ Cam: là một triều đại huy hoàng của Miến Điện.

[25]Ý nói nước Trung Hoa của người Hán.

[26]Tướng tướng: bậc văn võ song toàn như Trần Hưng Đạo, Lập Đạo tuy chỉ trích, nhưng vẫn tỏ vẻ kính trọng tài dụng binh của vua quan ta.

[27]Xuân Thu là sách sử ký nước Lỗ do Khổng Tử soạn ra. Tại đây Trương Lập Đạo cố tình bóp méo kinh Xuân Thu. Xuân Thu dạy trung với vua, chớ không phải trung với vua của kẻ địch! Ngũ bất vỉ (năm việc không phải đạo) lấy từ nghĩa Xuân Thu.

[28]Sách Luận Ngữ, Khổng Tử nói người quân tử có 3 điều đáng sợ: Sợ mệnh trời, sợ bậc đại nhân, sợ lời nói của thánh nhân.

[29]Có lẽ Sứ thần ta dùng lời lẽ khiêm tốn tỏ vẻ nước ta coi vua nhà Nguyên như cha mẹ “đánh ít thì con chịu đòn, đánh nhiều thì con bỏ chạy”; nhưng sự thực thì ta đánh đến cùng, đúng như câu thành ngữ “nói vậy chớ không phải vậy”.

[30]Tức nhà Nguyên.

[31]Một chút nhỏ.

(Nghiên Cứu Quốc Tế)
Thứ hai, 14/12/2015 | 20:20 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebookChia sẻ bài viết lên twitterChia sẻ bài viết lên google+|Print

Ngủ 9 tiếng, ngồi 7 tiếng mỗi ngày khiến bạn chết sớm

Tuổi thọ của bạn sẽ bị rút ngắn nếu mỗi ngày ngủ 9 tiếng, ngồi 7 giờ và chỉ tập thể dục khoảng 150 phút trong một tuần.
Các nhà khoa học Australia đã thực hiện nghiên cứu trên hơn 20.000 người. Kết quả cho thấy những người ngủ hơn 9 tiếng, ngồi hơn 7 tiếng mỗi ngày và đặc biệt chỉ tập thể dục khoảng 150 phút mỗi tuần sẽ chết sớm hơn so với những người không có thói quen này.
Tiến sĩ Melody Ding, tác giả nghiên cứu tại trường Đại học Sydney cho biết, các nhà nghiên cứu đã phân tích hành vi lối sống làm tăng nguy cơ bệnh tật bao gồm hút thuốc, uống rượu nhiều, ăn uống kém, không hoạt động thể chất, ngồi quá nhiều, ngủ nướng... Họ xem xét sự kết hợp giữa các hành vi lối sống với nhau để xác định ra các nhóm làm tăng nguy cơ tử vong sớm ở người.
Kết quả gây bất ngờ khi ngủ nướng, ngồi nhiều và không tập thể dục là "bộ 3 sát thủ" gây ra cái chết sớm. Họ cũng phát hiện ngủ ít hơn 7 tiếng mỗi ngày làm tăng gấp 4 lần nguy cơ tử vong sớm nếu kết hợp với hút thuốc lá và uống nhiều rượu.
Một số kết hợp khác cũng dẫn đến rút ngắn tuổi thọ bao gồm không hoạt động thể chất và ngủ quá nhiều; không hoạt động thể chất và ngồi quá nhiều; hút thuốc lá và uống nhiều rượu.
Giáo sư Adrian Bauman, đồng tác giả nghiên cứu cảnh báo, ngày nay bệnh tim, tiểu đường và ung thư là những thủ phạm chết người nguy hiểm hơn cả, đã giết chết hơn 38 triệu người trên thế giới, hơn bệnh truyền nhiễm. Vì vậy mọi người cố gắng có một giấc ngủ tốt, một lối sống tích cực, tránh xa những chiếc ghế trong căn phòng hẹp và ra ngoài vận động nếu muốn sống lâu dài.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí PLoS Medicine.
Linh Nga

14 thg 12, 2015

Chanh có tác dụng trị ung thư gấp 10000 lần thuốc hóa trị

Ads
12/12/2015

Để hưởng hết lợi ích mà chanh mang lại, mình đã tận dụng cả vỏ chanh và chẳng bỏ phí gì cả. Chanh xanh hay chanh vàng đều tốt, quan trọng là đừng có thuốc trừ sâu nhé.

Blog TÂM SỰ update tin nhanh các chủ đề : Ngôi sao và giải trí 24/7, Xu hướng làm đẹp 2015, Phụ nữ & hôn nhân gia đình, Các vấn đề đời sống xã hội…
Trong vòng 15 năm trở lại đây, nhiều nghiên cứu cho thấy các hợp chất limonoid tìm thấy trong chanh cũng như trái cây họ cam quýt có thể làm chậm tốc độ phát triển của các tế bào bướu thụ thể estrogen dương tính và âm tính.
Phát hiện này khẳng định tầm quan trọng của trái cây họ cam quýt cũng như chứng minh các nghiên cứu cũ là đúng (tức việc tiêu thụ rau củ quả có thể làm giảm nguy cơ ung thư).
qua tranh blogtamsu1
Bỏ vỏ chanh là lãng phí cuộc đời.
Bằng cách nào?
Rất đơn giản. Hãy lấy một quả chanh hữu cơ, rửa sạch và bảo quản trong tủ đông. Khi chanh đã đông lại, bạn lấy ra và có thể thái lát cả miếng chanh hoặc bào vỏ làm gia vị cho món ăn. Rắc chanh cả vỏ lên kem, salad, súp, mì, ngũ cốc, sốt hay bất kì thực phẩm nào khác, hương vị của thức ăn có thêm chanh sẽ vô cùng đặc biệt và khác lạ.
Vỏ chanh chứa hàm lượng vitamin gấp 5-10 lần nướt cốt, và đây lại là thứ ta hay vứt đi. Vỏ chanh rất tốt trong việc loại bỏ độc tố khỏi cơ thể. Thật vậy, chanh còn mạnh gấp 10.000 lần các loại thuốc hóa trị và vì thế, hữu hiệu hơn nhiều trong việc tiêu diệt tế bào ung thư.
Hơn nữa, chanh có mùi vị dễ chịu và không gây ra những tác dụng phụ kinh khủng như hóa trị. Chanh được chứng minh là tiêu diệt nhiều loại ung thư, bao gồm bướu và u nang. Bên cạnh đó, nó còn chứa khả năng chống viêm nhiễm vi khuẩn, nấm và các kí sinh trùng. Chanh giúp điều hòa huyết áp, giãm đau, chống rối loạn thần kinh và căng thẳng.
qua tranh blogtamsu2
Chanh có tác dụng trị ung thư gấp 10.000 lần hóa trị.
Lợi ích của chanh là do chính các nhà sản xuất dược phẩm hàng đầu trên thế giới tìm ra. Từ năm 1970 đến nay, đã có hơn 20 kết quả nghiên cứu khẳng định chanh có thể kết liễu 12 loại tế bào ung thư ác tính, trong đó có ung thư vú, ruột kết, phổi, tuyến tụy, tuyến tiền liệt.
Các thành phần của cây chanh mạnh mẽ gấp 10.000 lần Adriamycin, một loại thuốc hóa trị dùng để ngăn chặn sự phát triển của tế bào ung thư. Thông tin này từng được công bố bởi Viện Khoa học Sức khỏe  Baltimore’s Health Sciences (Mỹ). Tuy nhiên, những người thao túng ngành dược lại che dấu thông tin này cùng hàng loạt kết quả nghiên cứu khác nhằm tạo ra ngành công nghiệp trị bệnh ung thư với lợi nhuận khổng lồ.
Cuốn sách The Big Cancer Lie do nhà xuất bản Lulu phát hành năm 2014 đã vạch trần thủ đoạn của các cơ quan dược phẩm Mỹ nhằm che dấu các cách chữa bệnh ung thư cực rẻ tiền mà hiệu quả. Thực tế, nguyên nhân gây ung thư đã được nhà khoa học đoạt giải Nobel Otto Heinrich Warburg phát hiện vào năm 1923. Từ đó đến nay, đã có hơn 300 phương thuốc chữa trị ung thư từ hàng trăm nghìn người trên thế giới với hiệu quả lên tới 95%, nhưng tất cả đều không được thừa nhận.
qua tranh blogtamsu3
Tiến sĩ Hardin B. Jones thuộc Viện Y khoa Academy of Medical Science (New York, Mỹ) cho biết các bệnh nhân không xạ trị, hóa trị có tuổi thọ dài gấp 4 lần bệnh nhân tham gia chữa trị.
Chỉ có 2 phương pháp phổ biến hiện nay là xạ trị và hóa trị. Nhưng 3 trong 4 bác sĩ được hỏi trả lời rằng nếu mắc bệnh, họ sẽ không đời nào sử dụng hóa trị vì biết rõ là hiệu quả của nó rất hạn chế, nhưng lại làm suy giảm trầm trọng hệ miễn dịch của con người.
Hãy nên nhớ điều mà ông Otto Heinrich Warburg đã công bố: Ung thư hình thành do thói quen ăn uống và có thể bị tiêu diệt triệt để nếu thay đổi thói quen ăn uống.
Theo Báo điện tử VTC News
Ads
Minh rat thích có môt giàn sử quân tử trong sân vuờn và chiêu nay Luu Minh Phuong đã tặng một cây rất đẹp! Rất cám ơn em LMP!

post bài của hải 12d đưa lên mạng:

Cây xấu hổ chữa khỏi bệnh đau nhức xương khớp chỉ trong vòng 4-5 ngày

Nhiều người biết đến công dụng của cây xấu hổ để chữa bệnh mất ngủ nhưng không biết đây còn là loại thảo dược chữa đau nhức xương khớp lâu ngày rất tốt.

1. Mô tả:

Cây xấu hổ họ trinh nữ (mimosacae) còn được gọi với những tên khác như trinh nữ, cỏ thẹn, mắc cỡ, hom tu thảo…Xấu hổ là loại cây thân thảo sống lâu năm, mọc thành bụi lớn, cao khoảng 30 – 40cm. Thân cây gồm nhiều cành mọc lòa xòa, có lông và gai nhỏ. Lá là dạng kép, thường cụp lại khi đụng phải.Hoa xấu hổ mọc ở kẽ lá được xếp thành đầu tròn, màu tím hồng, có 4 cánh 4 nhụy, 4 noãn, 4 cánh dính nhau ở nửa dưới. Hoa thường nở từ tháng 6 đến tháng 8.Quả xấu hổ thắt lại giữa các hạt, có nhiều lông cứng.
cay-xau-ho

2. Dược tính:

Cây xấu hổ thường được dùng làm thuốc, toàn cây gọi là hàm tu thảo. Cành lá thu hái vào mùa khô, dùng tươi hoặc dùng khô, rễ đào quanh năm, rửa sạch, thái mỏng, phơi khô.Theo y học cổ truyền, cây xấu hổ có vị ngọt, hơi sơ, tính hơi hàn, có tác dụng trấn tĩnh, an thần, chống viêm, làm dịu đau, hạ áp, tiêu tích, lợi tiểu.Các nghiên cứu hiện đại cho thấy cây xấu hổ có tác dụng ức chế thần kinh trung ương, kết quả thu được đã chứng minh kinh nghiệm dùng xấu hổ chữa mất ngủ trong dân gian là đúng.
Các bộ phận của cây xấu hổ khi dùng làm thuốc có những dược tính như sau:
-Cành và lá cây: Có vị ngọt, hơi đắng, tính lạnh, hơi có độc. Tác dụng thanh can hỏa, an thần, tiêu tích, giải độc. Dùng để chữa viêm ruột, viêm dạ dày, mất ngủ, trẻ em cam tích, mắt nóng tướng đau, sưng tấy, mưng mủ ở phần sâu.
– Liều dùng: 15 – 30g dưới dạng thuốc sắc hoặc nấu với thịt, dùng đắp ngoài không kể liều lượng.
– Rễ cây: Có vị chát, hơi đắng, tính ấm, có độc. Tác dụng chỉ khái hòa đàm, thông kinh hoạt lạc, hòa vị, tiêu tích. Dùng chữa viêm khí quản mạn tính, phong thấp đau nhức, viêm dạ dày mãn tính…Liều dùng: 10 – 15g dưới dạng thuốc sắc hoặc ngâm rượu mỗi ngày.

3. Kinh nghiệm chữa đau nhức xương khớp bằng cây xấu hổ

Nhiều người biết đến công dụng của cây xấu hổ để chữa bệnh mất ngủ nhưng không biết đây còn là loại thảo dược chữa đau nhức xương khớp lâu ngày rất tốt.
Kinh nghiệm dân gian của người dân các vùng Diễn Châu, Nghệ An và một số địa phương thuộc miền Nam cho thấy, loại cây này dùng để chữa bệnh xương khớp rất hiệu quả.
xuong-khop
Đau nhức xương khớp gây nhiều cản trở trong cuộc sống (Ảnh minh họa: Internet)

Các bài thuốc cụ thể như sau:

– Chữa đau nhức xương khớp lâu ngày:

Dùng rễ cây xấu hổ, thái thành từng miếng mỏng phơi khô. Ngày dùng 120g đem rang lên, sau đó tẩm rượu 35-40 độ rồi lại rang cho khô. Thêm 600ml nước, sắc còn 200-300ml, chia làm 2-3 lần uống trong ngàyBài thuốc này thường dùng 4-5 ngày là thấy kết quả.

– Chữa đau lưng, đau nhức xương khớp, chân tay tê bại:

+ Rễ xấu hổ (thái mỏng, tẩm rượu, sao cho thơm) 30g sắc với 400ml nước còn 100ml, chia uống làm 2 lần trong ngày.
+ Rễ xấu hổ, hy thiêm, gai tầm xoọng, dây đau xương, thiên niên kiện, thổ phục linh, tục đoạn, dây gắm, kê huyết đằng, mỗi thứ 12g. Sắc uống ngày 1 thang.
+ Rễ xấu hổ, rễ bưởi bung, rễ cúc tần, mỗi thứ 20g; rễ đinh lăng, rễ cam thảo dây, mỗi thứ 10g. Sắc uống ngày 1 thang, có thể ngâm rượu.

– Hỗ trợ điều trị và dự phòng tái phát đau xương, thấp khớp, tê thấp:

+ Rễ cây xấu hổ và rễ cây lá lốt, mỗi thứ từ 15 – 20g khô, sắc uống trong ngày.
+ Dùng nước sắc cây xấu hổ và cây lá lốt, cho thêm một chút muối ăn để ngâm các khớp bị bệnh trong thời gian chừng 20 – 30 phút khi nước thuốc còn ấm.

– Thuốc xông tắm chữa viêm khớp:

Cây xấu hổ, lá lốt, mỗi thứ 40-50g, lá long não 20g, quế chi 15g, hoắc hương, tía tô, cây hy thiêm, lá ngải cứu, đơn tướng quân mỗi thứ 30 – 40g.Cho tất cả vào nồi, thêm nước xâm xấp đun sôi, tới khi có mùi thơm tỏa ra trùm vải kín để hơi nước thuốc ngấm vào bộ phận bị bệnh, xông khoảng 10 – 15 phút mỗi ngày. Tới khi mồ hôi ra toàn thân thì dừng lại.Nên xông hoặc tắm hơi ngày 1 lần.Mỗi liệu trình 2 tuần, sau đó nghỉ 1 tuần rồi làm tiếp liệu trình khác.

8 sai lầm khi tắm vào mùa đông dễ gây đột tử

    Một số thói quen khi tắm vào mùa đông có thể khiến cơ thể bị nhiễm lạnh, ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí nguy hiểm tính mạng.

    Theo Huffington Post, những thói quen hằng ngày khi tắm trong mùa đông lạnh giá có thể khiến cơ thể bị nhiễm lạnh, ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí nguy hiểm tới tính mạng. Vậy bạn cần tránh những sai lầm dưới đây để bảo vệ sức khỏe.
    Tắm hàng ngày
    Với nhiệt độ lạnh giá của mùa đông, việc tắm quá nhiều sẽ gây tổn thương lớp biểu bì của da, làm cho sức đề kháng của da yếu đi, dễ gây mẩn ngứa và các vấn đề về da.
    Tắm nhiều với xà phòng
    Làn da bạn trở nên khô và nhạy cảm hơn vào mùa đông nên việc tắm nhiều xà phòng khiến da bị tổn thương, dẫn đến mẩn ngứa. Thay vào đó, bạn nên dùng ít sữa tắm, những người da khô, tốt nhất chỉ tắm bằng nước sạch.
    Tắm vào ban đêm
    Vào mùa đông, đặc biệt vào ban đêm, nhiệt độ rất thấp khiến các mạch máu trong cơ thể co lại, ảnh hưởng đến quá trình lưu thông máu. Vì vậy, tắm vào thời gian này rất nguy hiểm, có thể khiến bạn bị cảm lạnh, thậm chí gây tử vong.
    
Vào mùa đông, bạn nên chú ý tới thói quen khi tắm để bảo vệ sức khỏe của bản thân. Ảnh: Medicaldaily.
    Vào mùa đông, bạn nên chú ý tới thói quen khi tắm để bảo vệ sức khỏe của bản thân. Ảnh: Medicaldaily.
    Tắm quá lâu
    Tắm quá lâu khiến da dễ bị mất nước, cơ thể mệt mỏi, dễ gây ra tình trạng thiếu máu ở tim, thiếu dưỡng khí và gây co rút mạch, dẫn tới tụ máu, nhịp tim thất thường, thậm chí là đột tử. Thời gian tắm tốt nhất là khoảng 10 phút.
    Tắm xong đi ngủ ngay
    Nước nóng sẽ khiến nhiệt độ cơ thể tăng nhanh gây ức chế hoạt động của não bộ. Nếu lập tức đi ngủ sau khi tắm, bạn sẽ rất khó chìm sâu vào giấc ngủ. Tốt nhất là bạn nên tắm trước khi đi ngủ khoảng 1-2 giờ.
    Tắm nước quá nóng
    Nhiệt độ nước quá cao sẽ còn phá vỡ chất dầu trên da, nở lỗ chân lông, giãn huyết quản, tăng áp lực cho tim. Nước nóng còn làm tăng nguy cơ da bị tổn thương, bị bỏng hoặc khô. Do đó, nhiệt độ tắm thích hợp nhất vào mùa đông cho chúng ta là từ 24-29 độ.
    Gội đầu bằng nước lạnh
    Điều này sẽ ảnh hưởng đến não bộ và các dây thần kinh trung ương đi qua da đầu, đặc biệt vào mùa đông. Vì vậy, bạn nên gội đầu bằng nước ấm để tránh sự chênh lệch nhiệt độ, có thể gây choáng váng.
    Không dùng kem dưỡng da sau khi tắm
    Vào mùa đông, làn da bạn dễ bị mất nước hơn. Do vậy, sau khi tắm xong, bạn nên sử dụng các sản phẩm dưỡng da để hạn chế da khô, nẻ, sần sùi.
    Theo Zing.vn